Chương 41

Cô quay sang nhìn bên cạnh trống không, dù miệng thì nói không muốn ngủ chung với anh, nhưng mấy ngày nay ngủ cùng đã thành thói quen.

Giờ Mạnh Kiến Sâm không có ở đây, ngược lại cô lại không sao ngủ được.

Sáng hôm sau, hai người đều mang đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, chạm mặt nhau tại phòng ăn sáng.

Trần Lạc Như là vì bị Mạnh Kiến Sâm làm cho tức không ngủ nổi, còn Mạnh Kiến Sâm thì vì uống cốc cappuccino rồi ráng thức đến tận 2 giờ sáng mới ngủ được.

Sáng nay, nhà bếp chuẩn bị cho Trần Lạc Như một đĩa bún gạo trộn nguội, kèm thêm vài món dưa chua nhỏ ăn kèm.

Cô dùng đũa kẹp đứt sợi bún trắng sữa trong đĩa, tưởng tượng đó là Mạnh Kiến Sâm cô đang “băm vằm” anh thành từng mảnh nhỏ.

Mạnh Kiến Sâm lại gọi thêm một ly cà phê. Hôm nay nhất định phải uống để tỉnh táo, nếu không trong cuộc họp sáng anh thể nào cũng ngủ gật.

Nhìn thấy cà phê, Trần Lạc Như lại càng bốc hỏa.

Hôm qua cô đã đặc biệt nhờ thợ làm bánh pha cho anh một ly cappuccino với lớp tạo hình hình trái tim để khéo léo bày tỏ tình cảm.

Thế mà anh thì sao?

Uống xong cà phê, quay đầu lại đã bắt đầu mắng cô.

Còn nói cái gì mà “vợ chồng là một thể” nghe mà phát ngấy. Ai mà muốn nghe mấy lời đạo lý ấy chứ?

Quản gia Ngô đứng bên cạnh nhìn hai “con gấu trúc” trước mặt, không khỏi thở dài bàn ăn sáng đúng là chiến trường không khói súng.

Ông chẳng hiểu hai người này mỗi tối ở phòng ngủ rốt cuộc làm gì mà sáng nào cũng giận dữ như vậy.

“Phu nhân, hôm nay cô có dự định gì không?” Quản gia Ngô lấy một chiếc ly thủy tinh từ giá trà, rót cho Trần Lạc Như một ly trà hoa.

“Tôi muốn ra ngoài đi shopping” Trần Lạc Như không cần suy nghĩ đáp.

Chỉ có mua sắm mới giải được nỗi buồn.

“Vậy lát nữa tôi sẽ sắp xếp tài xế và xe cho cô”Quản gia Ngô nói.

“Nhớ mang theo vệ sĩ” Mạnh Kiến Sâm đặt đũa xuống, dặn dò.

“Tôi không mang”

“Nghe lời đi, bây giờ bên ngoài nhiều người xấu lắm” Mạnh Kiến Sâm lấy khăn ăn lau miệng, thong thả nói, “Em từng xem Người phụ nữ bị bán vào núi chưa? Nhỡ bị bắt cóc thì sao?”

Trần Lạc Như nhìn chằm chằm anh, lại liếc ra ngoài cửa sổ ngắm núi non trập trùng bên ngoài.

Cái tên khốn kiếp này còn có mặt mũi nhắc đến Người phụ nữ bị bán vào núi trước mặt cô? Bộ phim ấy chẳng phải là phản chiếu chính cuộc sống thảm hại của cô sao?

Thấy cô không tin, Mạnh Kiến Sâm lại nói tiếp:

“Xét đến thân phận của em, khả năng bị bắt cóc càng lớn”

Trần Lạc Như cười lạnh: “Lẽ nào anh còn có kẻ thù ngoài kia à?”

“Làm sao anh biết được?” Mạnh Kiến Sâm liếc cô “Mang vệ sĩ là để đảm bảo an toàn cho em thôi”

Toàn là nói hươu nói vượn!

Giữa thủ đô, ai mà dám làm bậy?

Rõ ràng là phái người giám sát cô, lại còn nói nghe hay ho như thế, ai tin chứ?

Sau khi Mạnh Kiến Sâm rời đi, Trần Lạc Như lên lầu thay đồ, đeo kính râm, khoác lên vai một chiếc túi Hermès Constance, rồi mới lên đường.

Cô ngồi chiếc Porsche Panamera màu trắng, còn bốn vệ sĩ mặc thường phục lái một chiếc BMW 7-series theo sát phía sau.

Trần Lạc Như sinh ra ở Quảng Đông, học ở Hồng Kông, sau đó lại sang Anh.

Cô vốn không muốn rời xa quê hương để gả tới Bắc Kinh vì nơi đây với cô rất xa lạ.

“Phu nhân, n mốcôn đi đâu dạo?” Tài xế vừa đánh lái ra khỏi khu biệt thự vừa hỏi.

“Bắc Kinh có chỗ nào shopping hay không?” Trần Lạc Như hỏi lại.

“Cô có thể tới Vương Phủ Tỉnh hoặc Trung tâm thương mại Quốc Mậu” Tài xế đáp.

“Vậy thì đi Vương Phủ Tỉnh” Trần Lạc Như vắt chéo chân, ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, đắm chìm trong suy nghĩ.

Khu cô đang ở Lang Nhạc Nhất Hào nằm ở đoạn kéo dài phía Đông của đường Trường An. Nói như vậy chỉ là chiêu trò nâng giá của giới bất động sản mà thôi. Nhà họ Trần làm bất động sản, Trần Lạc Như quá rành các chiêu PR của mấy tay phát triển dự án.

Ví dụ như nếu khu vực ở xa trung tâm thì gọi là “tránh xa sự ồn ào phố thị, tận hưởng cuộc sống yên bình”.

Có cái ao nhỏ thì gọi là “biệt thự ven hồ tuyệt đẹp, phong thủy vượng phát”.

Không có xe buýt thì gọi là “khu vực riêng biệt, tiềm năng tăng giá mạnh mẽ”.

Mái nhà tròn thì gọi “phong cách Baroque”, mái nhọn thì “phong cách Gothic”, mái bằng thì “sân thượng ngắm cảnh”.

Thật ra Lang Nhạc Nhất Hào nằm ở ranh giới giữa quận Triều Dương và quận Thông Châu, cách đường Trường An khoảng 10km, lái xe cũng phải khá lâu nhưng do nằm trên cùng một vĩ độ nên vẫn có thể gọi là “kéo dài phía Đông đường Trường An” cho sang.

Tài sản đứng tên Mạnh Kiến Sâm không chỉ có mỗi nơi này nhưng đây là nhà tân hôn, nên họ chọn sống tại đây.

Vương Phủ Tỉnh là phố đi bộ dài khoảng 2km theo hướng Bắc – Nam.

Trước kia, đây là thiên đường chuyên “chém” khách du lịch nước ngoài và người tỉnh lẻ. Nhưng mấy năm gần đây được quy hoạch lại rất bài bản, kết hợp giữa trung tâm thương mại cao cấp và trung cấp, nên người dân bản địa cũng đến đây nhiều hơn.

Sau khi đỗ xe tại bãi ngầm gần đó, vệ sĩ lập tức đến mở cửa xe cho cô.

Trần Lạc Như bước xuống, tay cầm túi xách.

Một vệ sĩ chủ động bung dù che nắng cho cô giờ đang là tháng 6, nắng gắt như thiêu đốt, không thể để cô bị nắng chiếu vào được.

Bên đường có một cửa sổ bán kem matcha, hàng người xếp rất dài.

“Tôi muốn ăn cái kia” Trần Lạc Như chỉ tay ra lệnh.

Một vệ sĩ lập tức đi xếp hàng giúp cô, còn cô thì rẽ sang một cửa hàng đặc sản bên cạnh, như một chú mèo con tò mò đi lòng vòng xem xét.

Đặc sản du lịch các địa phương giờ đã bị đồng bộ hóa nhờ vào “chợ trời lớn” ở Nghĩa Ô.

Nhưng Trần Lạc Như rất hiếm khi dạo phố tại các thành phố trong nước, nên vẫn cảm thấy những món đồ nhỏ lạ mắt này khá thú vị ví dụ như chiếc ô nhỏ bảy màu có thể đội trên đầu.

Chẳng bao lâu sau, vệ sĩ cầm đến một cây kem matcha.

Trần Lạc Như nếm một miếng nhỏ hương vị đậm đà, rất giống kem matcha mà cô từng ăn bên ngoài chùa Kim Các ở Nhật Bản.

Cô đang ăn kem thì bất chợt nhìn thấy một cặp đôi trẻ đang đi không xa phía trước…