【Trúc Minh Kiều: Có gì mà không hợp lý? Đây là nội dung đăng công khai trên mạng xã hội, người lạ còn xem được, chẳng lẽ chồng lại không được xem?】
【Mạnh Kiến Sâm: …Để tôi suy nghĩ đã.】
Trong khi Mạnh Kiến Sâm đang tính kế dỗ dành “vợ bé nhỏ”, thì bên này “vợ bé nhỏ” lại đang một lòng một dạ nghĩ đến chuyện ly hôn với anh.
Sau khi đá Mạnh Kiến Sâm ra khỏi phòng ngủ, Trần Lạc Như ngồi ở đầu giường mà tủi thân rơi nước mắt.
Cô cứ tưởng anh bày ra đống hình trái tim đó là để nói với cô rằng anh yêu cô. Kết quả thì sao? Không những không nói lời yêu, anh còn quay ra chỉ trích cô.
Trái tim mong manh của cô sao chịu nổi cú sốc lên xuống thất thường như vậy? Cô thậm chí còn chuẩn bị tinh thần để “làm chuyện ấy” với anh tối nay rồi.
Càng nghĩ Trần Lạc Như càng thấy tủi thân hôn nhân của cô quả nhiên là một bi kịch.
【Trần Lạc Như: Cuộc sống thế này đúng là không thể tiếp tục nữa.】
【Trần Tiểu: Này công chúa nhỏ họ Trần, còn chưa tới 12 giờ đêm đâu, cô chấm công than thở hơi sớm rồi đấy.】
【Trần Lạc Như: Anh ta căn bản không yêu em!】
【Trần Tiểu: Làm gì có chuyện đó? Trứng ốp la hình trái tim, hoa hình trái tim… không yêu thì là gì?】
【Trần Lạc Như: Anh ta biết được em gửi bài ẩn danh cho tài khoản marketing, rồi cứ khăng khăng chuyện em gọi viên kim cương hình tim là “đá”. Mấy thứ hình trái tim đó, anh ta làm chẳng qua để trả đũa em, để sỉ nhục em thôi!】
【Trần Tiểu: ……】
Không để bụng mới là lạ. Nếu là Trần Tiểu, món quà đắt tiền như vậy mà bị nói thành ra như thế, cô cũng không nuốt trôi nổi.
【Trần Tiểu: Em nói xem, hai vợ chồng các em… thật đúng là có khiếu giải trí đấy.】
【Trần Lạc Như: Chị im đi! Em không có người chồng như anh ta! Em tuyên bố: từ giờ trở đi, em độc thân!】
【Trần Tiểu: Độc thân gì cơ?】
【Trần Lạc Như: Độc thân tinh thần.】
【Trần Lạc Như: Em muốn ly hôn với anh ta.】
【Trần Tiểu: Vậy thì em ly luôn đi.】
【Trần Lạc Như: Nếu ly được thì em đã ly rồi! Chị đâu hiểu cuộc sống em hiện giờ khổ sở thế nào đâu!】
【Trần Tiểu: Chị thấy mỗi ngày em shopping đều vui vẻ lắm mà?】
【Trần Lạc Như: Không cho phép em khổ mà vẫn phải cười à?】
【Trần Tiểu: …Được rồi, cho phép.】
Trần Lạc Như lấy khăn giấy lau nước mắt, thầm nói với bản thân: Gái xinh không đáng vì đàn ông tồi mà khóc.
【Trần Lạc Như: Chị nói xem, đàn ông thì không thể chịu đựng được chuyện gì nhất?】
【Trần Tiểu: Em lại muốn làm gì nữa đây?】
【Trần Lạc Như: Nếu anh ta không chịu ký đơn ly hôn, thì em sẽ khiến anh ta tự nguyện đòi ly hôn.】
【Trần Tiểu: …Em định chơi thật à?】
【Trần Lạc Như: Tất nhiên là thật! Em đúng là không nên trông mong gì ở đàn ông tồi cả!】
【Trần Lạc Như: Trần Lạc Như của ngày xưa đã chết rồi! Giờ đứng trước mặt chị là Nữu Hỗ Lộc · Lạc Như!】
(Chơi chữ: lấy tên tộc họ trong cung đình Mãn Thanh để thể hiện sự "hắc hóa", mạnh mẽ hơn)【Trần Tiểu: Chị nghĩ em nên suy nghĩ kỹ. Yêu đương là chuyện của hai người, hôn nhân là chuyện của hai gia đình.】
【Trần Lạc Như: Không cần suy nghĩ nữa, em đã nghĩ rất kỹ rồi.】
【Trần Tiểu: Emmm… Chị chẳng đưa ra được lời khuyên gì. Nhưng cho dù em có tìm người đàn ông khác bên ngoài, thì với thể diện của hai nhà, chồng em chắc gì đã đồng ý ly hôn.】
【Trần Lạc Như: Đàn ông khác?】
【Trần Lạc Như: Nếu em nɠɵạı ŧìиɧ, thì với lòng tự trọng của đàn ông, anh ta có thể chịu được à?】
Trần Tiểu trong lòng kêu lên “toang rồi”. Cô chỉ tiện miệng đưa ví dụ thôi, ai ngờ Trần Lạc Như lại tưởng thật.
【Trần Tiểu: Chị khuyên cậu đừng nghĩ vậy nữa, coi như chị chưa nói gì.】
【Trần Lạc Như: Không, em thấy chị nói có lý.】
【Trần Lạc Như: Năm xưa nếu không phải chị em “cắm sừng” anh ta, thì hai người họ đã cưới nhau rồi. Điều này cho thấy anh ta không chịu nổi chuyện bị phản bội đâu.】
【Trần Tiểu: Xin em đấy bà cô ơi, đừng suy nghĩ như thế mà.】
【Trần Tiểu: Em mà nɠɵạı ŧìиɧ, người chịu thiệt là em thôi. Ly hôn xong em cũng mang tiếng xấu, đáng không?】
【Trần Lạc Như: Ai nói em định nɠɵạı ŧìиɧ?】
【Trần Tiểu: Chính em】
【Trần Lạc Như: Em chỉ tìm một người đàn ông để đóng vai người tình là được mà?】
【Trần Tiểu: Vậy thì khác gì nhau…】
【Trần Lạc Như: Em biết chừng mực.】
Trần Tiểu chỉ cảm thấy tai họa sắp ập tới nơi.
Trần Lạc Như là kiểu người bướng bỉnh, hễ quyết là làm, chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Cô ấy mà nói có “chừng mực” thì y như rằng là… chẳng có giới hạn nào cả.
Trước kia Trần Tiểu còn nghĩ chuyện Trần Lạc Như đòi ly hôn chỉ là kiểu giận dỗi con nít, không đáng lo.
Nhưng nhìn tình hình tối nay cô ấy thật sự muốn ly hôn rồi.
Trần Lạc Như nằm trên giường, trong ngực nghẹn một cục tức, cảm thấy nếu sống tiếp kiểu này, sớm muộn gì cô cũng bị Mạnh Kiến Sâm làm cho tức chết.
Dù từ xưa nhan sắc hay bạc mệnh, nhưng Trần Lạc Như sao có thể “sớm rời cõi đời” như thế được?
Cô càng nghĩ càng mất ngủ, lấy điện thoại ra xem giờ đã 11 giờ đêm.
Cô lướt điện thoại một cách vô định, trong lòng buồn bã khôn nguôi.
Cái tên đàn ông tồi kia!
Cô vừa chặn WeChat, mà anh ta cũng thật sự chẳng thèm liên lạc gì nữa!
Vừa nghĩ xong, một tin nhắn SMS bất ngờ đến:
【Mạnh Kiến Sâm: Gỡ chặn anh khỏi danh sách đen đi】
Cô tức tối nhắn lại một tin:
【Trần Lạc Như: Không】
【Mạnh Kiến Sâm: Nhắn tin tốn tiền đấy】
【Trần Lạc Như: Anh còn có thể keo kiệt hơn nữa không?】
Hôm trước thì không cho cô bật điều hòa, hôm nay nhắn vài cái tin mà cũng tiếc tiền!
Ba phút sau, Trần Lạc Như nhận được tin nhắn từ nhà mạng:
【Quý khách đã kích hoạt gói "Nhắn tin không giới hạn cho cặp đôi yêu nhau" với số 138xxxx8888. Gói cước 10.000đ/tháng. Yêu nhau không gián đoạn.】
【Mạnh Kiến Sâm: Không gỡ thì thôi, giờ nhắn thoải mái rồi】
【Trần Lạc Như: Ai thèm nhắn với anh! Rắc nắm gạo lên bàn phím, con gà còn biết “thả thính” hơn anh. Tôi ngủ đây.】
【Mạnh Kiến Sâm: Ngủ ngon. Anh cũng đi ngủ.】
Trần Lạc Như cảm thấy bản thân thật mâu thuẫn một mặt không muốn nói chuyện với Mạnh Kiến Sâm, nhưng mặt khác lại hy vọng… anh đến dỗ dành cô