Chương 39

“Tôi hiểu rồi” Trần Lạc Như tựa đầu lên vai anh, giọng mềm như bông “Thì ra ý anh là vậy… Vậy mà tôi lại chẳng nhận ra gì cả”

Mạnh Kiến Sâm rất hài lòng với dáng vẻ ngoan ngoãn nhận sai của cô, anh nói:

“Miễn là em nghĩ thông rồi là tốt”

“Thật ra thì…” Trần Lạc Như hơi ngượng ngùng “Nếu đúng như anh nói… thì tôi cũng không phải là không thể chấp nhận được”

Cô cắn môi dưới, ngước đôi mắt đào long lanh lên nhìn anh.

Hôm nay cô đã nghĩ suốt cả ngày ở nhà. Nghĩ đến những điều Mạnh Kiến Sâm làm cho mình thường ngày, hóa ra không chỉ vì cô là “bà Mạnh” trên danh nghĩa.

Trước đây, cô có đôi chút hiểu lầm về anh.

Nhưng nghĩ lại, chuyện liên hôn vốn không phải mong muốn của cả hai. Mạnh Kiến Sâm cũng chưa từng làm điều gì quá đáng với cô. Anh từng cùng cô ngồi vòng quay khổng lồ, từng bắn pháo hoa vì cô.

Nếu người đàn ông này thật lòng yêu cô và muốn che chở cho cô… thì Trần Lạc Như cảm thấy, chuyện đó cũng chẳng phải điều gì tệ hại.

Công bằng mà nói, Mạnh Kiến Sâm là người đàn ông gần như hoàn hảo từ ngoại hình, học vấn cho đến gia thế.

Điều khiến Trần Lạc Như đau lòng là: cô nghĩ mình đã gả cho một người không yêu mình, và cả đời sẽ phải sống trong dằn vặt.

Nhưng nếu anh ấy thật lòng, thì cô cũng sẵn sàng tạm thời buông bỏ định kiến, thử chấp nhận anh.

Mạnh Kiến Sâm đặt điện thoại xuống, chăm chú nhìn cô thật lâu.

Lúc này, Trần Lạc Như ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, khiến anh nhớ đến lần đầu tiên gặp cô ở nhà họ Trần bốn năm trước. Anh rất hoài niệm cô gái năm ấy.

“Thật sự chấp nhận rồi?” Mạnh Kiến Sâm hỏi “Vậy thì anh sẽ nói thẳng”

Anh vốn nghĩ Trần Lạc Như là kiểu người không chịu được chỉ trích, không ngờ lần này “giáo dục bằng tình yêu” lại hiệu quả đến thế.

Trần Lạc Như đỏ mặt khẽ gật đầu: “Anh nói đi”

Suốt chừng ấy năm sống trên đời, cô chưa từng yêu ai. Trái tim thiếu nữ còn non nớt và thuần khiết.

Cô đã sẵn sàng chờ nghe những lời yêu thương chân thành từ Mạnh Kiến Sâm.

“Vì sao em lại gửi bài viết nặc danh cho tài khoản marketing, còn nói viên kim cương hồng anh tặng em là một viên đá hình trái tim?” Mạnh Kiến Sâm đột nhiên mở miệng.

Cơ thể mềm nhũn của Trần Lạc Như lập tức cứng đờ. Cô thu tay lại, lén siết chặt thành nắm đấm.

“Anh biết em có nhiều ấm ức về chuyện kết hôn” Mạnh Kiến Sâm tiếp tục “Có gì cứ nói với anh là được rồi, đừng mang ra cho thiên hạ cười nhạo”

Người ngoài không biết chuyện, còn tưởng Mạnh Kiến Sâm bạo hành cô. Bịa đặt trắng đen như vậy sao được.

“Em là vợ anh, chúng ta nên là một thể. Vinh cùng vinh, nhục cùng nhục”

Hiện tại, Trần Lạc Như giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Cô cố gắng kiềm chế cơn giận dữ đang dâng trào, nhưng cơ thể vẫn không ngừng run rẩy.

“Nhưng mà, nếu em đã nhận ra sai lầm của mình…” Mạnh Kiến Sâm còn chưa nói hết câu, một chiếc gối đã bay thẳng vào mặt anh.

“Mạnh Kiến Sâm! CÚT CHO TÔI!!” Tiếng hét như xé toạc bầu trời đêm, khiến lũ chim đang đậu gần biệt thự hoảng hốt bay loạn lên trời, chỉ còn lại vài cái bóng đen vυ"t qua không trung.

Lúc này đã là 9 giờ tối, Mạnh Kiến Sâm đang ôm chăn gối đứng ngoài hành lang.

Không biết Trần Lạc Như lấy đâu ra sức mà vừa đá anh xuống giường, vừa khóa trái cửa nhốt anh ngoài phòng ngủ.

Người phụ nữ này đúng là tâm trạng thay đổi như thời tiết. Một giây trước còn ngoan như mèo con, giây sau đã hóa thành hổ dữ.

Mạnh Kiến Sâm vặn vặn tay nắm cửa. Có vẻ đêm nay anh không có cửa để vào lại rồi.

Anh đành ôm chăn gối sang phòng ngủ phụ bên cạnh. Nằm trên giường, anh trằn trọc suy nghĩ không ra vì sao Trần Lạc Như lại thay đổi sắc mặt nhanh như lật sách thế kia.

Chẳng phải mới vừa bảo sẵn sàng chấp nhận phê bình hay sao?

Vậy mà anh mới nói có mấy câu, cô đã như vậy rồi.

Anh mở điện thoại, tìm tên Trần Lạc Như trong danh sách trò chuyện, định nhắn tin cho cô.

Không ngờ cô tuyệt tình đến mức… chặn luôn cả WeChat của anh.

Mạnh Kiến Sâm nghĩ mãi, cuối cùng mở khung trò chuyện với bạn thân Trúc Minh Kiều.

Nhà họ Trúc và nhà họ Mạnh cũng xem như có giao tình, hai người là bạn học từ nhỏ, sau còn cùng du học Mỹ.

Với người như Mạnh Kiến Sâm, muốn kết bạn thì dễ, nhưng bạn tri kỷ lại không nhiều. Trúc Minh Kiều chính là một trong số ít đó.

【Mạnh Kiến Sâm: Tớ muốn hỏi cậu một chuyện.】

【Trúc Minh Kiều: Nói.】

【Mạnh Kiến Sâm: Có một người bạn, rất tốt với vợ mình, nhưng vợ ngày nào cũng đòi ly hôn. Cậu ấy nên làm gì?】

【Trúc Minh Kiều: Cậu nói thật đi, người bạn đó… có phải là cậu không?】

【Mạnh Kiến Sâm: ……】

【Trúc Minh Kiều: Sao rồi? Tiểu thê tử khó dỗ quá hả?】

Gọi là “khó dỗ” à? Phải nói là cực kỳ khó dỗ mới đúng!

【Trúc Minh Kiều: Chuyện vợ chồng thì có gì mà không giải quyết được trên giường đâu?】

【Trúc Minh Kiều: Một lần không xong thì hai lần. Đảm bảo cô ấy không còn hơi sức mà cãi nhau.】

Mạnh Kiến Sâm chẳng thể nói ra rằng, anh và Trần Lạc Như kết hôn đã bốn năm… nhưng chưa từng chạm vào cô.

Anh vốn định sẽ nghiêm túc nói chuyện với cô, giúp cô gỡ bỏ khúc mắc trong lòng, để lúc hai người thực sự gần gũi, cô sẽ không còn kháng cự.

Anh muốn cô có thể tận hưởng chuyện đó, chứ không phải mang đầy tức giận hay hối hận sau khi xong chuyện.

Nhưng giờ thì hay rồi, cô đến cả cửa phòng cũng không cho anh vào.

【Mạnh Kiến Sâm: Tớ không hiểu nổi trong đầu cô ấy suốt ngày nghĩ gì nữa.】

【Trúc Minh Kiều: Ấy, vợ cậu là kiểu con gái đơn thuần, tâm tư cũng dễ đoán lắm.】

【Mạnh Kiến Sâm: Đoán kiểu gì?】

【Trúc Minh Kiều: Nếu cô ấy có tâm sự gì, nhất định sẽ viết lên Weibo. Bạn gái tớ cũng vậy.】

【Mạnh Kiến Sâm: Cậu biết Weibo của bạn gái cậu kiểu gì?】

【Trúc Minh Kiều: Lúc cô ấy ngủ thì lén xem điện thoại, sau đó dùng nick phụ đi follow.】

【Mạnh Kiến Sâm: Như vậy… không hay lắm đâu?】

Nếu Trần Lạc Như biết anh lén dùng tài khoản phụ theo dõi Weibo cô, chắc chắn sẽ nổi giận đùng đùng như một chú gà trống bị chọc tức, xù hết cả lông lên mất thôi.