Sau khi Mạnh Kiến Sâm rời đi, Trần Lạc Như định ra vườn đi dạo một lát để hít thở bầu không khí trong lành buổi sớm.
Cô ra đến sân, người làm vườn đang tỉa cây. Cô nhìn thấy một cây hải đồng tròn trịa bị cắt tỉa thành hình trái tim.
Trần Lạc Như: “……”
Thật là quá đáng, cái tên đàn ông chết tiệt Mạnh Kiến Sâm này rốt cuộc đang định giở trò gì vậy?
【Trần Lạc Như: Cuộc sống thế này thì chịu sao nổi.】
【Trần Tiểu: Check-in hàng tuần 4/7.】
【Trần Lạc Như: Em nghĩ đầu óc chồng em có vấn đề rồi.】
【Trần Tiểu: Rửa tai lắng nghe.】
【Trần Lạc Như: Từ lúc anh ấy tan làm tối qua, hành vi cứ kỳ lạ lắm.】
【Trần Lạc Như: Đầu tiên là bảo nhà bếp làm cho em một quả trứng ốp-la hình trái tim, rồi lại nói muốn làm một cái tượng hình trái tim gì đó, còn định tặng tớ một cái túi hình trái tim xấu chết đi được. Sáng nay em nhìn mấy cây hoa trong nhà, đều bị cắt thành hình trái tim hết.】
【Trần Lạc Như: Chị nói xem có phải anh ấy bị bệnh không? Đúng là hành vi khó hiểu đỉnh cao.】
【Trần Tiểu: Ờ… em không thấy là anh ấy đang ám chỉ gì sao?】
【Trần Lạc Như: Ám chỉ gì?】
【Trần Tiểu: Em không rõ à?】
【Trần Lạc Như: Em rõ cái gì chứ?】
【Trần Tiểu: Trái tim to thế, chẳng phải là đang nói "anh yêu em" à? Em ngốc thật đấy!】
Đầu óc Trần Lạc Như có hơi mụ mị.
Cô nghĩ, với thái độ của cô với anh ta như hiện tại, mà anh ta vẫn còn yêu cô được thì chắc chắn là có xu hướng thích bị ngược đãi.
【Trần Tiểu: Rõ ràng mà, anh ấy yêu em nhưng không biết cách nói ra, nên chỉ có thể biểu đạt một cách ẩn ý như vậy thôi.】
【Trần Lạc Như: ……】
【Trần Lạc Như: Em muốn yên tĩnh một chút.】
Trần Lạc Như ngồi trên chiếc xích đu, đờ đẫn nhìn người làm vườn “cắt cắt” tỉa cây bằng kéo cắt tỉa, còn máy cắt cỏ thì “rầm rầm” chạy qua thảm cỏ.
Mạnh Kiến Sâm… yêu cô sao?
Cô cảm thấy bối rối.
Kết thúc một ngày làm việc, Mạnh Kiến Sâm trở về nhà, thấy Trần Lạc Như đang ôm gối, yên lặng ngồi trên ghế sofa tầng một.
“Tan làm rồi à?” Trần Lạc Như hiếm hoi chủ động chào anh.
“Ừ” Mạnh Kiến Sâm gật đầu, cởϊ áσ vest.
“Đưa áo cho tôi đi” Trần Lạc Như đặt gối xuống rồi bước lại gần, nhận lấy áo khoác của anh, lại hỏi: “Anh muốn ăn cơm trước hay tắm trước?”
“Ăn cơm trước” Cô đột nhiên nhiệt tình quá mức khiến Mạnh Kiến Sâm có chút không hiểu nổi.
Ngày thường cô như một con cáo nhỏ ranh mãnh, hôm nay lại giống như một chú mèo con ngoan ngoãn.
Trong bữa tối, Mạnh Kiến Sâm phát hiện cô lén nhìn anh, nhưng mỗi lần anh ngẩng đầu thì cô lại lập tức cúi xuống ăn cơm.
Anh cứ cảm thấy trong ánh mắt cô có điều gì đó muốn nói với anh.
“Thưa ngài, đây là cà phê phu nhân bảo nhà bếp pha cho ngài” Một người giúp việc bưng khay đi đến, cung kính đặt ly cà phê bên cạnh Mạnh Kiến Sâm.
Buổi tối anh hiếm khi uống cà phê, trừ khi phải thức khuya làm việc.
Đây là tấm lòng của Trần Lạc Như, vậy anh đương nhiên phải nể mặt.
Anh cầm lấy ly cappuccino, lúc này mới phát hiện lớp tạo hình trên cà phê là một trái tim màu sữa trắng.
Mạnh Kiến Sâm nhìn sang Trần Lạc Như, không biết từ lúc nào, gò má cô đã ửng hồng nhẹ, giống như một quả đào mật mềm mại.
Trong lòng Mạnh Kiến Sâm bỗng dâng lên cảm giác như một ông bố thấy con mình trưởng thành.
Xem ra, bà vợ nhỏ của anh cuối cùng cũng hiểu được dụng ý của anh qua những ám hiệu điên cuồng đó.
Bảo sao hôm nay cô lại ngoan ngoãn đến vậy, thì ra là “giáo dục tình yêu” đã có tác dụng.
Chuyện đăng bài nặc danh rõ ràng là cô sai, nhưng Mạnh Kiến Sâm vẫn cho cô cơ hội để suy nghĩ lại.
Trần Lạc Như dùng một ly cà phê để thể hiện sự ăn năn, anh quyết định tha thứ cho lỗi lầm đó, sẽ vào phòng ngủ nói chuyện tử tế với cô.
Có điều gì không hài lòng hoàn toàn có thể nói thẳng với anh, việc gì phải lén lút đăng bài lên mấy tài khoản marketing?
Ăn cơm xong, hai người không hẹn mà cùng trở về phòng ngủ.
Mạnh Kiến Sâm vào phòng tắm tắm qua, khi bước ra thì thấy Trần Lạc Như đang lười biếng tựa trên gối lông vũ mềm mại.
Cô thay một chiếc áo ngủ lụa mỏng màu hồng đất, hai dây nhỏ mảnh khảnh treo trên vai, xương quai xanh gợi cảm thấp thoáng lộ ra một khung cảnh quyến rũ.
Lớp vải mỏng như da thứ hai, dính sát vào đường cong mềm mại của cô.
“Em không đi tắm à?” Mạnh Kiến Sâm vừa lau tóc vừa hỏi.
“Chiều nay tôi tắm rồi” Giọng Trần Lạc Như có chút nũng nịu và lấy lòng, như một chú mèo con muốn được chủ nhân xoa đầu.
Mạnh Kiến Sâm tháo dép, vén chăn lên giường.
Anh mở điện thoại định xem email, lúc tan làm anh đã bảo Cao Khiêm gửi tài liệu họp ngày mai cho anh, cần xem trước.
Không ngờ hai bàn tay mềm mại đột nhiên ôm lấy cánh tay anh Trần Lạc Như bất ngờ dựa sát vào.
“Này, tan làm rồi mà còn làm việc nữa” Cô ghé sát lại xem điện thoại anh, mái tóc đen mềm mại cọ vào mũi anh.
Bình thường trên người cô mang mùi bưởi dịu nhẹ, hôm nay lại là hương hoa hồng nồng nàn.
“Sáng mai phải họp” Mạnh Kiến Sâm giải thích.
“Vất vả quá” Giọng cô khẽ run, như có một chiếc lông vũ khẽ lướt qua tim.
Trần Lạc Như quay mặt lại nhìn anh, đôi mắt đầy mê hoặc, quyến rũ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
“Cà phê ngon không?” Trần Lạc Như hỏi.
Đôi môi cô thoa một lớp son bóng trong suốt, sáng lên như mật ong chảy tan.
“Ừ, mùi vị không tệ” Mạnh Kiến Sâm đáp.
Trần Lạc Như đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng vẽ theo hoa văn trên áo ngủ của anh, nhỏ giọng nói:
“Tôi hôm nay… đã suy nghĩ rất nhiều”
Mạnh Kiến Sâm nghe vậy, trong lòng khẽ nóng lên, anh hỏi:
“Đã nghĩ thông rồi à?”