- 🏠 Home
- Đô Thị
- Sủng
- Anh Ấy Không Hiền
- Chương 37
Anh Ấy Không Hiền
Chương 37
“Anh đến đây làm gì?” Vừa mở miệng, vẻ ngoan ngoãn của cô đã giảm đi quá nửa.
“Đến giờ ăn tối rồi” Mạnh Kiến Sâm nói.
“Biết rồi” Trần Lạc Như không tỏ thái độ tốt với Mạnh Kiến Sâm, vừa thấy anh là cô lại nhớ đến chuyện tối qua, vui nổi không?
Trần Lạc Như xuống lầu vào phòng ăn. Bữa tối hôm nay là cơm chiên hải sản kiểu Tây Ban Nha, ăn kèm với rau trộn mát lạnh, một bát súp kem nấm và một phần salad trái cây.
Cô ngồi vào bàn, cầm thìa chuẩn bị ăn. Chơi đàn hai tiếng đồng hồ, cô thực sự đói rồi.
Lúc này, một người giúp việc bưng đĩa bước đến, dùng kẹp gắp một quả trứng ốp la đặt lên cơm chiên của cô, rồi nói: “Phu nhân, đây là trứng ốp la mà nhà bếp đặc biệt chuẩn bị cho cô”
Trần Lạc Như ngẩn ngơ nhìn quả trứng sao lại là hình trái tim?
Cô lập tức cảnh giác, ngẩng đầu nhìn Mạnh Kiến Sâm. Anh đang ngồi nghiêm chỉnh, tư thế đĩnh đạc, từng thìa từng thìa ăn cơm rất tao nhã.
Quả trứng này chiên rất đẹp, vừa dùng nĩa chọc vào là lòng đỏ đặc sánh chảy ra, nhìn thôi đã thấy ngon.
Trần Lạc Như quyết định phớt lờ hình dạng của quả trứng này và ăn hết nó.
Ăn xong, Mạnh Kiến Sâm giả vờ như vô tình hỏi: “Quả trứng ốp la vừa rồi, mùi vị thế nào?”
“Cũng tạm được.” Trần Lạc Như nói.
“Trứng ốp la với hình dạng khác nhau, hương vị cũng khác nhau, em có cảm nhận được không?”
“Không.” Trần Lạc Như nghe mà mù mờ, trứng tròn với trứng trái tim thì vị khác chỗ nào chứ?
“Vậy sáng mai anh bảo người làm thêm một quả nữa cho em.”
Trần Lạc Như chỉ thấy thật vô lý. Sau khi súc miệng và lau miệng xong, cô lên lầu.
Cô định sắp xếp lại phòng làm việc. Cô có một cuốn portfolio dày, muốn treo những bức ảnh trong đó lên tường.
Trần Lạc Như lấy ảnh từ portfolio ra, dán từng tấm lên tường.
Không biết từ lúc nào, Mạnh Kiến Sâm đã đến bên cạnh cô, bất ngờ hỏi: “Đây đều là em thiết kế?”
“Tất nhiên” Trần Lạc Như rất tự tin với portfolio của mình.
Mạnh Kiến Sâm chăm chú nhìn một bức ảnh trong đó.
“Cái này là thiết kế gì vậy?” anh hỏi.
“Là một thư viện,” Trần Lạc Như giải thích, “Phần mái được thiết kế theo hình dáng của những trang sách mở ra”
Mạnh Kiến Sâm trầm ngâm: “Anh thấy công trình này của em vẫn thiếu một chút gì đó”
“Thiếu gì?” Trần Lạc Như không phục, đây là tác phẩm cô tự hào nhất, vậy mà anh lại nói chưa hoàn thiện?
Mạnh Kiến Sâm: “Trước cổng thư viện nên đặt một bức tượng”
Trần Lạc Như: “Bức tượng gì?”
Mạnh Kiến Sâm: “Một bức tượng hình trái tim”
Trần Lạc Như: “……”
Tên này bị bệnh chắc?
Cổng thư viện mà đặt tượng trái tim? Vẫn còn là thư viện nữa không?
Trần Lạc Như cố gắng lắm mới kiềm chế được không lườm anh một cái.
Thôi, không đáng.
Một kẻ ngoại đạo trong ngành kiến trúc, so đo với anh ta làm gì?
Dán xong ảnh, Trần Lạc Như phủi tay quay về phòng ngủ chính.
“Em đi tắm à?” Mạnh Kiến Sâm hỏi.
“Ừm” Trần Lạc Như gật đầu.
“Anh đã lấy sẵn đồ ngủ cho em rồi” Anh chỉ bộ đồ ngủ đặt trên giường.
Trần Lạc Như cảm thấy hôm nay anh ta hơi kỳ lạ, không có chuyện gì lại đi lấy đồ ngủ giùm cô làm gì?
Cô vào phòng tắm, tắm xong thay đồ ngủ.
Bộ đồ ngủ này cô chưa từng thấy bao giờ, chỗ ngực còn có một hình trái tim màu hồng.
Thiết kế gì mà quê mùa vậy, Trần Lạc Như cực kỳ chê bai.
Thì ra đây mới là gu thẩm mỹ thật sự của Mạnh Kiến Sâm, trước giờ cô thật sự đánh giá anh quá cao rồi.
Mười giờ tối, Trần Lạc Như nằm trên giường xem điện thoại, gần đây cô đang theo dõi một chương trình tuyển chọn thần tượng, mấy cậu trai trong đó làm cô hoa cả mắt.
Còn Mạnh Kiến Sâm nằm ở bên kia giường, giữa hai người có một khoảng cách đủ một người nằm, như thể có một ranh giới vô hình ngăn cách họ.
Trần Lạc Như đang xem rất say mê thì Mạnh Kiến Sâm bất ngờ nhắn tin cho cô.
【Mạnh Kiến Sâm: Vợ yêu [trái tim]】
【Trần Lạc Như: …… Ai là vợ anh?】
【Mạnh Kiến Sâm: Em chứ còn ai nữa [trái tim]】
【Trần Lạc Như: Đừng gọi vậy, nổi da gà cả lên.】
【Mạnh Kiến Sâm: Anh tặng em cái túi này được không [trái tim]】
Anh gửi một bức ảnh là một cái túi hình trái tim màu đỏ.
【Trần Lạc Như: Không cần, xấu chết đi được】
【Mạnh Kiến Sâm: Ồ, vậy em ngủ sớm nhé [trái tim]】
【Trần Lạc Như: Anh uống nhầm thuốc à? Có gì không nói thẳng luôn?】
【Mạnh Kiến Sâm: Nói trực tiếp sợ em không hiểu [trái tim]】
【Trần Lạc Như: Anh có thể đừng dùng cái hậu tố đó nữa không?】
【Mạnh Kiến Sâm: Cái hậu tố đó làm sao cơ [trái tim]】
【Trần Lạc Như: Anh nghĩ sao?】
Quá ghê tởm rồi, đường đường là một tổng tài mà nhắn tin kiểu này, Trần Lạc Như chịu không nổi.
【Mạnh Kiến Sâm: Em có nhớ ra gì không? Có gì muốn nói với anh không [trái tim]】
【Trần Lạc Như: ……】
【Trần Lạc Như: Tôi đi ngủ đây】
Bị anh làm cho khó chịu, đến chương trình cũng chẳng muốn xem nữa, cô tắt đèn, quay lưng đi ngủ.
Sáng hôm sau, trong bát của Trần Lạc Như lại có một quả trứng ốp la hình trái tim.
Cô nhìn chằm chằm quả trứng, luôn cảm thấy nó đang cố gắng ám chỉ điều gì đó với mình.
“Phu nhân, cô xem bình hoa sáng nay mới gửi tới có đẹp không?” Quản gia Ngô đưa bình hoa trên bàn đến trước mặt cô.
Bó hoa được cắm với viền ngoài là một vòng hoa hồng trắng, ở giữa là những bông hồng đỏ xếp thành hình trái tim.
Hồi học trung học, Trần Lạc Như từng học cắm hoa với thầy giáo. Theo cô thì bó hoa này thật sự là… không nói nên lời. Cô chẳng buồn đưa ra ý kiến gì
- 🏠 Home
- Đô Thị
- Sủng
- Anh Ấy Không Hiền
- Chương 37