Càng học chuyên ngành “lạnh” càng tốt, như triết học, âm nhạc, văn học, lịch sử những chuyên ngành mà chỉ cần nghe tên là biết gia đình không thiếu tiền, vì học xong chẳng kiếm được bao nhiêu tiền.
Nếu thật sự đi học mấy ngành hot như khoa học máy tính, kỹ thuật phần mềm, phân tích dữ liệu… thì ngược lại lại thấy kỳ lạ.
Ban đầu cô ấy đăng ký ngành thiết kế kiến trúc của Cambridge là vì muốn sau này quay về làm việc trong doanh nghiệp gia đình nhà họ Trần. Lĩnh Thịnh Địa Ốc khởi nghiệp từ bất động sản, những năm gần đây đã mở rộng sang các loại hình công trình kiến trúc, công ty nuôi không ít kiến trúc sư thiết kế.
Nhưng ai ngờ, còn chưa vào đại học, Trần Lạc Như đã bị nhà họ Trần đá sang nhà họ Mạnh như quả bóng, giờ cô ấy muốn ra ngoài đi làm cũng không được nữa.
Làm gì có mệnh phụ hào môn nào còn phải ra ngoài làm việc, cô chỉ cần giữ mình xinh đẹp là đủ rồi, thể diện của hào môn còn quan trọng hơn tất cả.
Nếu một ngày nào đó Trần Lạc Như ra ngoài đi làm, có lẽ giá cổ phiếu của Kinh Hoành cũng sẽ giảm chắc chắn sẽ có người nghi ngờ không biết Kinh Hoành có gặp vấn đề gì không, nếu không sao lại để phu nhân nhà họ Mạnh phải hạ mình đi làm?
Phần lớn người kế thừa doanh nghiệp gia đình sẽ chọn học các chuyên ngành kinh tế, còn các ngành như sinh hóa môi trường vật liệu thì thích hợp với những người có tiền nhưng muốn làm nghiên cứu khoa học, hoàn toàn không hợp với một người kế thừa tập đoàn nghìn tỷ như Mạnh Kiến Sâm.
Bởi vì anh ta không có thời gian để làm nghiên cứu khoa học, không hiểu anh nghĩ gì nữa.
Thôi bỏ đi, Trần Lạc Như cũng lười quan tâm đến anh ta, dù anh ta có đi học lái máy xúc ở trường kỹ thuật Lam Tường, thì cũng vẫn là người thừa kế hợp pháp của Kinh Hoành.
Trần Lạc Như đi cùng quản gia Ngô lên lầu hai, họ ghé qua tham quan phòng làm việc trước.
Trong phòng có giá vẽ và màu, trên bàn có hai chiếc máy tính cấu hình cao. Giữa phòng đặt một bàn làm việc khổng lồ, cô muốn lắp mô hình kiến trúc kiểu gì lên cũng được. Trên tường và giá có thể trưng bày các tác phẩm thiết kế của cô.
Trần Lạc Như nghĩ bụng, Mạnh Kiến Sâm quả là có tâm.
Cô còn chưa từng nghĩ tới việc làm một phòng làm việc nho nhỏ trong nhà để chế tác linh tinh, mà anh ta lại nghĩ đến cho cô.
Ra khỏi phòng làm việc là đến phòng nhạc.
Trang trí phòng nhạc phải chú ý nhiều thứ, phòng không được quá nhỏ, nếu không sẽ chật chội, tiếng vang quá lớn, chất lượng âm thanh kém, ảnh hưởng không tốt đến tai.
Cách âm cũng rất quan trọng, tường và cửa sổ đều cần dùng vật liệu cách âm chuyên biệt. Tuy cô sống trong biệt thự siêu sang, tiếng nhạc này không ảnh hưởng gì đến hàng xóm, nhưng cũng phải chú ý không làm phiền người trong biệt thự.
Phòng nhạc rất thoáng, chính giữa đặt một cây đàn harp màu vàng, bên cạnh có giá để bản nhạc và một chiếc ghế vuông khi biểu diễn harp không cần dùng giá nhạc, nhưng lúc tập luyện hàng ngày thì vẫn phải nhìn theo bản nhạc.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua ô cửa kính trong suốt, những hạt bụi li ti lơ lửng giữa không trung.
Ánh sáng nhảy múa trên dây đàn, những hoa văn trên thân đàn được phủ một lớp ánh sáng dịu dàng.
Cuối phòng nhạc có bảy bậc thềm lớn, mỗi bậc đặt những chiếc gối ôm đồng màu, trông như một cây cầu cầu vồng.
Nếu Trần Lạc Như muốn, cô có thể tổ chức một buổi biểu diễn cá nhân nhỏ tại đây, cô rất hài lòng với cách bố trí của phòng nhạc.
Sau khi quản gia Ngô rời đi, Trần Lạc Như ngồi lên ghế vuông, ngón tay lướt qua một hàng dây đàn.
Cô không khỏi thở dài cho số phận bi thảm của mình một nàng tiên nhỏ biết chơi harp như cô, sao có thể cam tâm bị trói buộc trong hôn nhân được chứ?
Buổi tối
Mạnh Kiến Sâm hôm nay tan làm đúng sáu giờ, từ sau khi Trần Lạc Như về nước, số lần anh tăng ca giảm hẳn.
Trước kia anh thường làm thêm chút việc ở văn phòng sáu giờ là giờ cao điểm tan sở, cho dù anh lái siêu xe hiếm có trong thành phố, cũng khó mà thoát khỏi dòng xe cộ đông đúc, thà về muộn còn hơn.
Tất nhiên, hôm nay anh về sớm cũng có lý do khác, anh vừa nghĩ đến “viên đá hình trái tim” là lại tức đến đau thận.
Anh đích thân đến buổi đấu giá ở London, bỏ tám triệu bảng mua viên kim cương hồng hình trái tim cho Trần Lạc Như, mà đến miệng cô lại thành một “cục đá rác rưởi chẳng đáng một xu”.
Hừ, rõ ràng anh thấy cô đeo “cục đá” ấy rất vui vẻ.
Tâm trạng tổng tài không thể nào bình tĩnh bỏ qua chuyện này được tám triệu bảng là chuyện nhỏ, vợ không nghe lời mới là chuyện lớn.
Suốt bốn năm nay, anh quá nuông chiều Trần Lạc Như, đến mức bây giờ cô muốn làm gì là làm, thật sự tưởng anh không trị được cô à?
Mạnh Kiến Sâm về đến nhà, quản gia Ngô hỏi: “Bữa tối còn mười phút nữa là xong, phu nhân đang ở phòng nhạc, có cần tôi mời xuống không?”
“Không cần” Mạnh Kiến Sâm đáp, “Tôi tự đi.”
Quản gia Ngô nhìn theo bóng dáng Mạnh Kiến Sâm bước lên lầu, cảm thấy hôm nay tâm trạng tiên sinh không tốt, không biết phu nhân lại giở trò gì nữa.
Ông bất đắc dĩ lắc đầu, ôi, đúng là đôi vợ chồng trẻ tràn đầy năng lượng, cứ thích giày vò nhau.
Mạnh Kiến Sâm đi lên lầu, trước khi đẩy cửa phòng nhạc đã nghĩ sẵn sẽ chất vấn Trần Lạc Như thế nào.
Nhưng tất cả cơn giận trong lòng anh, ngay khoảnh khắc mở cửa phòng nhạc, đều tan biến.
Trần Lạc Như mặc váy dài màu xanh nước biển, ngồi giữa phòng nhạc, mái tóc dài bay nhẹ, thần thái tập trung.
Cô đang đàn bản “Rêverie” của Debussy, mười đầu ngón tay lướt nhanh trên dây đàn, tiếng nhạc vang lên như suối chảy róc rách, như tiếng chuông ngân.
Anh đứng lặng ở cửa, lặng lẽ nghe cô đàn hết bản nhạc.
Trong đầu anh chợt vang lên câu nói của nhà giáo dục Nga Sukhomlinsky: “Chỉ có nền giáo dục có thể khơi gợi được học sinh tự giáo dục bản thân, mới là giáo dục chân chính.”
Nhìn cô lúc này ngoan ngoãn như vậy, ai mà nỡ trách cô một lời?
Nếu anh chất vấn cô trực tiếp về việc gửi bài nặc danh cho mấy tài khoản marketing rác rưởi, còn gọi viên kim cương anh tặng là “cục đá”, chắc chắn sẽ khiến Trần Lạc Như phản cảm, càng bất lợi cho quan hệ vợ chồng của họ.
Anh hơn Trần Lạc Như sáu tuổi, đúng là nên bao dung cô hơn.
Cô vẫn còn trẻ con, mới mười tám tuổi khi cưới anh. Nhà họ Trần không dạy dỗ cô tốt, thì đành để anh – người chồng – dạy cô vậy.
Mạnh Kiến Sâm tin rằng, tiểu tiên nữ trước mặt anh nên được cảm hóa bằng tình yêu, tự nguyện nhận sai, chứ không phải bị ép buộc.
Khi Trần Lạc Như đàn xong bản nhạc, mới phát hiện ở cửa có một vị khách không mời mà đến.