Đây là mệnh lệnh của Mạnh Kiến Sâm, tất nhiên anh đã có tính toán riêng, Cao Khiêm không hề do dự:
“Vâng.”
Bộ phận thị trường của Kinh Hoành có chế độ đãi ngộ tốt hơn phòng hành chính rất nhiều, nhưng đổi lại là lịch trình dày đặc ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo bên ngoài, e là chẳng còn thời gian nhàn rỗi để bày trò kể chuyện nữa.
So với việc dùng cái miệng lanh lợi để bịa chuyện tào lao, chi bằng đem ra mà đi ký hợp đồng cho công ty.
Còn với Phạm Kiến thì, chuyện này là phúc hay họa... khó mà nói trước.
Giải quyết xong chuyện đó, Cao Khiêm lại nói:
“Bài đăng đó tôi đã chuyển tiếp qua điện thoại cho ngài rồi”
Mạnh Kiến Sâm gật đầu:
“Anh không cần ở lại nữa”
Cao Khiêm lặng lẽ rút lui, nhẹ tay khép cửa lại.
Lúc này Mạnh Kiến Sâm mới mở điện thoại ra, bắt đầu đọc từng chữ trong bài viết kia.
Anh vừa đọc vừa cười lạnh.
Kết hôn được bốn năm, một người miền Nam, một người miền Bắc, chênh nhau sáu tuổi, còn suýt cưới người khác…
Từng chi tiết đều trùng khớp, từ ngữ thì y hệt kiểu “văn phong ủy mị” của cô vợ nhà anh Trần Lạc Như, người mà cứ ba hôm không dạy dỗ là lại muốn lật tung cả nóc nhà lên.
Lại nhìn thời điểm đăng bài, là trước khi về nước hai ngày.
Hôm đó anh đã giăng thiên la địa võng quanh quán bar, cuối cùng mới bắt được cô ta.
Mấy câu bịa đặt bôi nhọ này Mạnh Kiến Sâm đều có thể không quan tâm, nhưng có một câu khiến anh phải để ý:
“Anh ta chẳng hề dịu dàng với tôi, tránh được là không chạm vào tôi. Kết hôn rồi vẫn ngủ riêng, tất cả tôi đều chịu đựng”
Cô ta... vẫn luôn oán anh vì chuyện không “động” vào mình sao?
Vậy tối qua là sao?
Là... “từ chối mà vẫn mời gọi” ư?
Trần Lạc Như thì hoàn toàn không biết chuyện mình bị tóm đuôi, cô vẫn đang mê mẩn với những bộ truyện tổng tài bá đạo.
Cô đang đọc cuốn
“Cố Nam Phong, Anh Quá Tàn Nhẫn!”, đọc đến nỗi đau cả thận.
Trong truyện, nữ chính từng cứu mạng nam chính, nhưng công lao đó lại bị cô em gái “bạch liên hoa” chiếm mất.
Tổng tài Cố Nam Phong bị ép cưới nữ chính, nhưng lại tưởng nhầm em gái là mối tình đầu. Từ đó anh ta dùng đủ mọi thủ đoạn hành hạ vợ, đến khi em gái bị bệnh còn bắt vợ... hiến thận cho cô ta!
Tình tiết máu chó giữa hai chị em này khiến Trần Lạc Như không khỏi liên tưởng đến bản thân. Dù Mạnh Kiến Sâm chẳng có tình cảm gì với chị cô, nhưng hình như với cô cũng chẳng có cảm tình gì nốt.
Cô không rõ quá khứ của Mạnh Kiến Sâm, lỡ một ngày nào đó có “bạch nguyệt quang” đang bệnh tình thập tử nhất sinh lòi ra từ xó nào, mà anh bắt cô hiến thận thì sao?
Mạnh Kiến Sâm lại còn học chuyên ngành dược sinh học, bệnh viện tư dưới trướng Kinh Hoành mở khắp cả nước.
Tính sơ sơ ra, chẳng phải anh ấy có thể tự tay cầm dao phẫu thuật mà mổ thận mình luôn à?
Nghĩ đến đây, Trần Lạc Như thấy thận mình âm ỉ đau, cô ôm lưng tắt truyện rồi mở truyện khác.
Lần này là
“Cô Vợ Nhỏ Tỷ Đô Của Tổng Tài”, giọng văn nhẹ nhàng hơn, kể chuyện tình “sét đánh” giữa tổng tài và một nữ diễn viên tuyến mười tám.
Truyện này rất hot, độc giả sôi nổi bình luận, nhưng Trần Lạc Như không sao nuốt nổi.
Vì sao ư?
Vì cô... thật sự là người có tiền, mà những miêu tả trong truyện về cuộc sống giới nhà giàu khiến cô cảm thấy bị xúc phạm IQ trầm trọng, đúng kiểu “phi tần Đông Cung rán bánh tráng, phi tần Tây Cung lột hành tây” vậy!
Toàn màn hình là tên các nhãn hiệu xa xỉ kèm theo giá cả, khiến cô suýt tưởng đang đọc tạp chí thời trang.
Mà bi kịch nhất là nhiều chi tiết còn viết sai khiến Trần Lạc Như không thể chịu nổi.
Cô để lại bình luận:
“Túi Hermès Birkin không có khóa kéo, quần áo Chanel hầu hết không giặt nước cũng chẳng giặt khô được, giày đế đỏ Christian Louboutin đừng nên mang đi dạo phố nhé. Còn máy bay tư nhân trong nước không phải muốn bay là bay, cần phải xin cấp phép đường bay từ Cục Hàng không Dân dụng”
Đây là lần đầu tiên cô để lại bình luận trên web truyện, phát hiện muốn gửi còn phải chọn “Tặng hoa” hoặc “Tặng trứng”.
Cô nghĩ bụng: viết thế này không đáng được hoa, nên cô... tặng một quả trứng.
Bình luận xong, cô tắt luôn truyện, ngán tận cổ.
Từ mấy cuốn truyện ngôn tình này, Trần Lạc Như rút ra một chân lý:
Cốt lõi đều là cưới được người giàu.
Mà cô thì muốn học cách ly hôn với người giàu, vậy tìm ở đây đúng là mò kim đáy bể.
Chi bằng tự vận động não bộ, nghĩ cách làm sao để Mạnh Kiến Sâm chịu ký đơn ly hôn.
Trần Lạc Như nằm trên ghế lắc, nhấp một ngụm nước ép trái cây tươi bên cạnh.
Là một cô gái yêu cái đẹp, cô vẫn luôn chú trọng giữ dáng. Dù không dễ béo, nhưng mấy món nước ngọt như “nước ngọt cho dân nghiện sofa” thì có thể không uống là cô né hết.
“Phu nhân, phòng đàn của cô đã được bố trí xong” Quản gia Ngô bước đến báo cáo, “Đàn của cô cũng đã được chuyển qua đó”
Trần Lạc Như nhớ ra cây đàn hạc của mình, đúng là nên tập luyện lại. Cô về nước lâu thế rồi, suốt ngày chỉ lo đấu trí đấu dũng với Mạnh Kiến Sâm, chưa làm được gì ra hồn.
“Đúng rồi, tiên sinh còn cho người sắp xếp thêm một phòng làm việc riêng cho cô nữa”
“Phòng làm việc?” Trần Lạc Như nhướng mày.
Chẳng lẽ Mạnh Kiến Sâm định để cô đi làm nuôi cả nhà à?
Trần Lạc Như học thiết kế kiến trúc ở Cambridge, ba năm đại học, một năm thạc sĩ, tổng cộng bốn năm là xong cả bằng. Hiệu suất rất cao.
Ngành này, người ngoài cứ tưởng là dân kỹ thuật, nhưng thực chất thiết kế kiến trúc là ngành nghệ thuật. Mỗi ngày vẽ vẽ, dựng mô hình nhà, cảm giác chẳng khác gì dân học mỹ thuật.
Mà chương trình ở Cambridge thì nặng về lý thuyết. Trong thời gian học cử nhân, cô phải học đầy kiến thức triết học và lịch sử kiến trúc.
Nói trắng ra thì:
Nghe thì sang mồm, chứ ứng dụng chẳng được bao nhiêu.
Nếu chỉ có bằng đại học mà muốn vào viện thiết kế hay công ty kiến trúc thật, thì chắc cũng không đủ trình.
Trần Lạc Như học tiếp thạc sĩ chỉ để trốn về nước, chứ thực ra với cô, học thêm hay không cũng chẳng khác biệt mấy.
Sinh ra là con cưng nhà tài phiệt, với cô, học ngành nào không quan trọng, quan trọng là tấm bằng đẹp mắt là được.