Chữ “con” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì một tràng vỗ tay lác đác vang lên từ cửa ra vào.
Mọi người đồng loạt nhìn ra cửa, chỉ thấy Mạnh Kiến Sâm sắc mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc như dao.
Anh từ từ thu tay lại, nhếch môi cười lạnh:
“Cần tôi dựng cho cậu cái sân khấu không?”
Anh nhân viên đầu nấm lập tức như bị sét đánh giữa trời quang, mặt cắt không còn giọt máu.
Cao Khiêm vội lau mồ hôi lạnh trên trán, nhanh chóng vẫy tay ra hiệu cho đám người kia giải tán.
Bọn họ đúng là gan to bằng trời chuyện tám lén trong giờ nghỉ thì thôi đi, đằng này còn bày trò như nghệ sĩ kể chuyện ngoài chợ.
Lúc thì kêu công việc quá tải, lúc thì than thiếu giải trí? Quá rảnh thì có!
Trong chớp mắt, đám đông giải tán như chim vỡ tổ.
Nhà ăn vốn ồn ào náo nhiệt bỗng chốc trở thành một hầm băng yên tĩnh.
Mạnh Kiến Sâm bước vào nhà ăn, mặt không biểu cảm, lấy khay cơm, chọn hai món ăn, thêm một bát canh và một vá cơm.
Nhân viên thì vươn cổ rướn mắt nhìn về phía anh.
Không hổ danh là quý công tử xuất thân thế gia, đến ăn cơm nhà ăn cũng có thể toát ra khí chất “Michelin ba sao”, trở thành một cảnh tượng bắt mắt đến khó tin.
Đây không gọi là hòa nhập với nhân viên mà là tiên giáng trần, không cùng tầng lớp với người thường!
Có lẽ vì bầu không khí quá yên ắng, Mạnh Kiến Sâm đặt đũa xuống, thản nhiên hỏi:
“Sao ai cũng im lặng thế?”
Cao Khiêm lập tức giơ hai tay, hô to:
“Mọi người cứ tự nhiên ăn uống, trò chuyện đi, đừng gò bó”
Lúc này nhà ăn mới bắt đầu có tiếng trò chuyện lại, nhưng rõ ràng không còn sôi nổi như trước.
Không ai dám “đào hố” mà bàn tán chuyện riêng tư của Mạnh Kiến Sâm nữa, mọi người chuyển sang tám chuyện xa tận đẩu đâu.
“Dạo trước tôi lướt Weibo, thấy một bài post ẩn danh”
Một cô gái tóc ngắn ngồi bàn phía sau Mạnh Kiến Sâm nói.
“Post gì vậy?”
Ba cô bạn cùng bàn tò mò hỏi.
“Một cô gái kể khổ về chồng mình. Lâu lắm rồi tôi mới thấy loại đàn ông tệ như vậy!”
“Tệ đến mức nào?”
“Cô này gia thế khá giả, chắc là kiểu tiểu thư con nhà giàu. Vậy mà lại lấy phải ông chồng vừa già vừa lười, vừa nghèo vừa ki bo!”
“Không có tiền thì thôi đi, ít ra cũng biết phụ việc nhà chứ. Đằng này suốt ngày nằm chờ cơm bưng nước rót”
“Thời buổi này nhiều người đàn ông kiểu đó lắm nghèo rớt mà còn sĩ diện, bày đặt làm gia trưởng”
“Kiếm được ngàn đồng mà chịu đưa vợ trăm đồng còn đỡ, đằng này cưới xong không đưa nổi một xu, đúng là dị nhân!”
“Tội nghiệp cô vợ quá đi mất”
“Chưa hết đâu, cô ấy nói lấy nhau rồi mà vẫn ngủ riêng, chồng còn không chịu chạm vào cô ấy”
“Lừa cưới à? Gay à?”
“Chắc không. Gay lừa cưới thì thường vẫn cố có con, sinh xong mới "mất hút".”
“Tôi đoán là ông chồng... bất lực.”
“Quá đáng thật sự. Sao không ly dị luôn cho rồi?”
“Bên nhà gái không cho ly dị đấy”
“Trời đất, cha mẹ kiểu gì thế, coi con gái như nước đổ đầu vịt chắc!”
Mạnh Kiến Sâm vốn đang tập trung ăn, chẳng để ý mấy chuyện tám nhảm ấy. Cho đến khi nghe tóc ngắn nói:
“Cười xỉu luôn, đến sinh nhật mà ông chồng chỉ tặng một… viên đá hình trái tim”
Đá... hình trái tim?
Mạnh Kiến Sâm bỗng ăn chậm lại.
“Trời ơi, chắc là phiên bản đá giống của mấy ngôi sao hay dùng? Hahaha! Tôi dám chắc ông này là đỉnh cao của thẳng nam ngu ngơ!”
“Ông chồng gì mà giống như bánh đa giòn hễ đυ.ng là vụn hết!”
Nhận ra có khả năng bị Mạnh Kiến Sâm nghe thấy, cô tóc ngắn vội chữa cháy bằng một câu nịnh:
“Thế mới nói, đàn ông tốt trên đời chẳng còn bao nhiêu, may mà Tổng Giám đốc Mạnh là một người như thế”
Ba người còn lại cũng gật đầu lia lịa:
“Ngài Mạnh vừa dịu dàng vừa hào phóng với vợ, chắc chắn cô Mạnh sống rất hạnh phúc!”
Mạnh Kiến Sâm từ tốn ăn xong, quay sang dặn dò Cao Khiêm vài câu rồi ung dung rời khỏi nhà ăn.
Cao Khiêm thì đầy nghi hoặc:
Tổng Giám đốc thật sự muốn hòa nhập cùng nhân viên, tám chuyện tám nhảm luôn sao?
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy rợn người.
Từ sau khi phu nhân về nước, Tổng Giám đốc nhà họ Mạnh cũng bắt đầu… lập dị theo. Đúng là tâm thần có thể truyền nhiễm!
Sau khi Mạnh Kiến Sâm rời đi, nhà ăn mới bắt đầu náo nhiệt trở lại.
“Mấy cậu có thấy không, môi Tổng Giám đốc hình như bị thương”
“Thấy rồi, thấy rõ luôn”
“Tôi cá là bị vợ cắn đấy!”
“Ui chao, yêu nhau đến thế là cùng”
“Không yêu sao được? Nghe bảo sinh nhật cô Mạnh, anh Mạnh tặng viên kim cương hồng tám triệu bảng Anh lận đó!”
“Tám triệu bảng là bao nhiêu nhân dân tệ thế?”
“Gần bảy mươi triệu tệ”
“Trời ơi, cả đời tôi có khi không kiếm nổi bảy mươi triệu đâu…”
“Không cần nghĩ, chắc chắn cậu không kiếm nổi”
“Huhu, tôi ghen tị quá rồi”
Một giờ sau, Cao Khiêm lại có mặt trong văn phòng Tổng Giám đốc.
“Thưa Tổng Giám đốc, cậu nhân viên kể chuyện đó tên là Phạm Kiến, là trợ lý dự án bên phòng hành chính”
Phạm Kiến? Nghe như “phạm tiện” (ý là trơ trẽn)?
Cái tên này… đúng là cha mẹ có tầm nhìn xa!
Mạnh Kiến Sâm nghịch cây bút Montblanc bạch kim trong tay, thản nhiên nói:
“Ăn nói lanh lợi như vậy, để ở phòng hành chính đúng là uổng phí”
“Có cần… sa thải không ạ?” Cao Khiêm dè dặt hỏi.
Dám bày trò kể chuyện về Tổng Giám đốc và phu nhân giữa chốn đông người, đúng là không biết chết là gì. Cao Khiêm còn định thắp cho cậu ta nén nhang.
Mạnh Kiến Sâm trầm ngâm một lúc, rồi nói:
“Điều sang phòng thị trường”