Chương 33

Khó khăn lắm mới lừa được Mạnh Kiến Sâm ăn một miếng mì, vậy mà lại là mì ngọt!

Ôi trời đất ơi!

Trần Lạc Như nghiến răng cắn một miếng bánh sữa trứng, trong lòng tưởng tượng đó chính là đầu của Mạnh Kiến Sâm.

“Anh đến công ty đây” Mạnh Kiến Sâm ăn xong bữa sáng, theo thường lệ chào tạm biệt cô.

Trần Lạc Như quay đầu đi, mặt lạnh như băng, hai chữ "cút đi" như viết rõ rành rành trên trán.

【Trần Lạc Như: Cuộc sống này thật sự không thể tiếp tục được nữa.】

【Trần Tiểu: Check-in phàn nàn tuần này 3/7 rồi nha.】

【Trần Lạc Như: 3/7 là gì?】

【Trần Tiểu: Hôm nay là thứ Tư, và đây là lần thứ ba trong tuần này em than vãn rằng không thể sống tiếp được. Chị đoán đến Chủ nhật chắc chắn sẽ đủ 7/7.】

【Trần Lạc Như: Lần này là thật sự không sống nổi nữa! Chị không biết tối qua em phải chịu sự tra tấn vô nhân đạo đến thế nào đâu!】

【Trần Tiểu: Bịt tai, chị không nghe, chị không nghe.jpg】

Mặc kệ Trần Tiểu gửi icon mèo con bịt tai, Trần Lạc Như vẫn bắt đầu tuôn hết nỗi khổ trong lòng.

Trần Tiểu là người cực kỳ giỏi tổng kết, cô nhanh chóng tóm lược bài văn than vãn của Trần Lạc Như thành những ý chính sau:

【Trần Tiểu: Cho nên "tra tấn vô nhân đạo" mà em nói là: 1. Lau một căn phòng; 2. Rót một ly rượu vang; 3. Nấu một tô mì (thực hiện đúng hai bước: bỏ mì và rắc hành lá).】

【Trần Tiểu: Nếu như vậy mà gọi là ngược đãi thì các cặp vợ chồng trên đời này chắc phải ly dị hết mất.】

【Trần Lạc Như: Đó là sự sỉ nhục đến nhân cách của em! Tổn thương tinh thần nghiêm trọng! Chị không nhìn thấy bằng mắt thường được đâu!】

【Trần Tiểu: Chị lại cảm thấy người bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng hơn là chồng em đấy.】

【Trần Tiểu: Anh ta lao về nhà gấp, dọc đường vừa lo em mắc bệnh nan y vừa chuẩn bị sẵn tinh thần đưa đi viện, có khi còn tìm bệnh viện trước rồi... Ai ngờ về đến nhà lại phát hiện em đang... giả mất trí nhớ.】

【Trần Tiểu: Thế mà anh ta còn chưa đòi ly hôn với em, chứng tỏ anh ta thật lòng yêu em.】

【Trần Lạc Như: Em lại ước gì anh ta ly hôn với em cơ.】

【Trần Tiểu: Đọc tiểu thuyết mà cũng không ngăn được em phá hoại, chị bó tay rồi.】

【Trần Lạc Như: Kế hoạch mất trí nhớ này chính là học từ tiểu thuyết đấy.】

Người khác đọc tiểu thuyết giả mất trí để một bước lên mây, còn Trần Lạc Như thì ngược đời, lấy đó làm chiêu để... ly dị.

【Trần Lạc Như: Thôi, em đi đọc tiếp tiểu thuyết đây.】

【Trần Tiểu: ?】

【Trần Lạc Như: Xem có chiêu nào hiệu quả để ly hôn không.】

【Trần Tiểu: ……】

Trần Tiểu hoàn toàn không hiểu nổi logic não của Trần Lạc Như có lẽ đây chính là tư duy khó đoán của người có tiền?

Lúc Trần Lạc Như còn đang lượn lờ trong biển chữ của các truyện tổng tài bá đạo, thì Mạnh Kiến Sâm đã tới trụ sở chính của Tập đoàn Kinh Hoành.

Thấy anh không có gì bất thường, Cao Khiêm đoán ngay rằng vợ anh chắc chẳng sao. Anh lập tức trình báo lịch trình trong ngày.

Hôm nay không nhiều việc. Nghe xong, Mạnh Kiến Sâm bỗng hỏi:

“Dạo gần đây hòm thư Tổng giám đốc có gì không?”

Kể từ khi nhậm chức, anh đã thiết lập một hòm thư nội bộ để nhân viên ẩn danh góp ý, kiến nghị.

Hòm thư do thư ký của anh quản lý, mà Cao Khiêm là người đứng đầu trong số đó.

Cao Khiêm lập tức đáp:

“Dạo gần đây có khá nhiều thư góp ý, chủ yếu chia làm ba loại. Thứ nhất: công việc quá bận. Thứ hai: hoạt động giải trí quá ít. Thứ ba là… Tổng giám đốc…”

Anh hơi ngập ngừng, nhưng Mạnh Kiến Sâm gật đầu:

“Nói thẳng đi”

Cao Khiêm dè dặt:

“Họ nói tổng giám đốc quá xa rời thực tế”

“Xa rời thực tế?” Mạnh Kiến Sâm khẽ nhíu mày.

“Họ bảo ngài lúc nào cũng nghiêm túc ít nói, xuất hiện như thần long thấy đầu không thấy đuôi, không gần gũi đời sống nhân viên”

Mạnh Kiến Sâm không hề giận, hỏi tiếp:

“Vậy theo cậu, nên làm thế nào?”

Cao Khiêm do dự một chút rồi đề nghị:

“Ngài có thể thỉnh thoảng xuống nhà ăn nhân viên dùng bữa, tạo sự gần gũi”

Tòa nhà Kinh Hoành có nhà ăn riêng cho nhân viên và nhà ăn riêng cho lãnh đạo cấp cao, hai bên không dùng chung.

Mạnh Kiến Sâm bình thường rất ít khi xuất hiện ở nhà ăn, càng không nói tới nhà ăn nhân viên.

Nhưng lần này anh quyết định nghe theo đề xuất đó trưa nay sẽ dùng cơm tại nhà ăn công ty.

12 giờ trưa, đến giờ ăn.

Mạnh Kiến Sâm cùng Cao Khiêm bước vào nhà ăn nhân viên.

Phúc lợi của Kinh Hồng rất tốt. Nhà ăn tuy không sang chảnh như khách sạn năm sao, nhưng cũng quy tụ đủ món ngon từ nhiều vùng miền.

Khi họ đến, nhà ăn đã chật kín người.

Từ bên ngoài cửa kính, Mạnh Kiến Sâm nghe thấy bên trong vang lên tiếng ngâm thơ sang sảng:

“Người ta nói: Không oan không gặp, gặp rồi mấy hồi yên? Biết chẳng sống chết bên nhau, chi bằng kiếp này xóa sạch ân tình!”

Một nhân viên đầu nấm ngồi chính giữa, xung quanh tụ tập đông nghịt người xem.

Kết thúc đoạn dẫn truyện, anh ta úp một cái bát lên bàn, vỗ mạnh một cái, nói:

“Hôm nay chúng ta kể chuyện phong nguyệt chốn kinh thành!”

“Hay quá!” Mọi người reo hò vỗ tay.

“Chuyện kể rằng ở kinh thành có một con phố tên là Trường An. Phía Đông Trường An có một gia tộc quyền quý, gọi là họ Mạnh”

“Họ Mạnh gia nghiệp hưng thịnh, giàu nứt đố đổ vách. Đời này chỉ có một thiếu gia”

“Thiếu gia nhà họ Mạnh tài mạo song toàn, đến tuổi đôi mươi thì được sắp đặt hôn sự. Hỏi xem ai là cô gái may mắn đó?”

Anh ta cầm chiếc đũa, gõ "keng" lên cái bát, rồi nói tiếp:

“À ha chính là Trần gia ở Lĩnh Nam!”

“Trần gia có hai cô con gái, chị cả trạc tuổi thiếu gia, em út vẫn chưa trưởng thành. Họ gả chị cả cho thiếu gia, hai bên kết thông gia, đúng là chuyện đẹp như mơ”

“Nhưng, đời đâu biết chữ ngờ. Đến ngày thành hôn, người bước vào lễ đường với thiếu gia lại là... cô em út!”

Đám đông nghe mà không dứt ra nổi. Nhân viên đầu nấm tiếp tục kể với vẻ mặt sinh động:

“Cô em út nhà họ Trần, tiêu xài như nước, sống xa hoa vô độ. Bị thiếu gia bắt về nước, cô nàng kéo theo cả máy bay hàng hiệu: Hermès, Louis Vuitton, Prada, Chanel…..”