Ánh đèn trắng rực rỡ phản chiếu làn da trắng ngần như ngọc trai của cô càng thêm mịn màng trong suốt. Đôi môi mềm mại được điểm nhẹ chút son bóng, mùi vị là dâu tây.
Cô gái nhỏ này dù có náo loạn thế nào thì vẫn dễ thương thật, mà xinh đẹp cũng là thật.
Cả hai quay về phòng ngủ, Trần Lạc Như ngồi trên sofa không nói một lời.
Cô nhất quyết không lên giường. Mạnh Kiến Sâm ngồi xuống cạnh cô, cô lập tức xoay người đi, như thể cả người mọc đầy gai.
“Được rồi, đừng giận nữa” Mạnh Kiến Sâm lên tiếng “Em đã làm loạn cả buổi tối rồi, vẫn chưa đủ à?”
Trần Lạc Như chu môi, nhất quyết không thèm để ý tới anh.
Mạnh Kiến Sâm thấy buồn cười đầu óc cô cứ như một mê cung do chuột chũi đào, khăng khăng chơi trò mất trí nhớ với anh.
Anh bỏ cả buổi họp hội đồng quản trị, còn hủy cả buổi gặp Tổng giám đốc Bành, chỉ để về đây diễn kịch với cô?
Trong lòng Trần Lạc Như vẫn ôm một bụng ấm ức, hít mũi, giọng uất ức:
“Anh còn chẳng thèm xin lỗi tôi”
“Anh sai rồi” Mạnh Kiến Sâm đáp nhanh như chớp, không muốn chấp nhặt với cô.
“Anh sai chỗ nào?” Trần Lạc Như nhìn anh bằng ánh mắt như thể đang xét xử tội phạm.
“Sai ở chỗ…” Mạnh Kiến Sâm suy nghĩ một chút, rồi đáp tỉnh bơ:
“Anh không có sai”
Tròng mắt Trần Lạc Như lập tức trợn to, suýt nữa tức đến phát ngất:
“Không sai mà xin lỗi làm gì?!”
“Vì em nói anh sai mà anh không sai, thì việc đó... chính là lỗi lớn nhất của anh” Mạnh Kiến Sâm thở dài, lắc đầu đầy bất lực.
“Anh—” Trần Lạc Như nghẹn lời, không biết rốt cuộc anh đang xin lỗi hay đang mắng cô ngang ngược vô lý.
Ánh mắt cô vô tình dừng lại trên tô mì đặt trên bàn trà lập tức lóe lên một ý tưởng.
Cô bắt chéo chân, liếc xéo anh, nói giọng đầy thách thức:
“Xin lỗi là có thể xí xóa mọi chuyện à? Nếu thế thì cần gì cảnh sát?”
“Cảnh sát còn lo chuyện nhà cửa nữa sao?” Mạnh Kiến Sâm hỏi lại “Cảnh sát ở đâu? Trên Thái Bình Dương hả?”
“Tôi mặc kệ, chuyện tối nay nhất định phải có câu trả lời rõ ràng”
“Vậy thì em muốn thế nào?” Mạnh Kiến Sâm hỏi.
Trần Lạc Như bưng tô mì lên: “Tô mì này là tôi cố tình nấu riêng cho anh đó”
“Đây là bữa tối của em” Mạnh Kiến Sâm đáp.
Anh đâu có định để cô đói thật.
Sợ cô nấu dở, anh còn dặn đầu bếp đứng kế bên hướng dẫn.
“Không được! Mì này là lần đầu tiên tôi tự tay nấu, anh nhất định phải nể mặt mà ăn!” Trần Lạc Như kiên quyết.
Mạnh Kiến Sâm nhìn cô rồi lại nhìn tô mì, nói: “Anh ăn rồi, còn em chưa ăn tối mà”
Trần Lạc Như không buông tha: “Anh ăn hay không?!”
Cô hai tay chống nạnh, trừng mắt, giống hệt một con hổ con nhỏ xíu đang gầm gừ.
Mạnh Kiến Sâm nhìn điệu bộ hùng hổ của cô, lập tức đoán ra trong bát mì kia có gì đó mờ ám. Bảo sao nãy giờ cô thà đói chứ không chịu ăn.
Không khí trong phòng như đặc quánh lại, cả hai cứ thế giằng co, không ai động đến tô mì trước.
Trần Lạc Như giả vờ ôm mặt khóc nức nở:
“Cực khổ nấu tô mì mà chồng không thèm ăn, tôi sống thế này còn có ý nghĩa gì nữa hu hu!”
“Anh đối xử với em như thế, trách sao em suốt ngày đòi ly hôn! Là tại anh!”
Cô đổ người lên tay vịn ghế sofa, đôi vai run lên từng đợt không biết là thật khóc hay đang diễn kịch.
Mạnh Kiến Sâm vẫn ngồi im bất động, ánh mắt dừng lại trên tô mì, trầm ngâm một lúc lâu mới nói:
“Được rồi, anh ăn một miếng. Thế được chưa?”
Cuối cùng Trần Lạc Như cũng ngừng “khóc” dụi dụi mắt, nhỏ giọng thúc giục:
“Anh ăn nhanh đi, để lâu nguội mất ngon”
Cô chu đáo thế này, Mạnh Kiến Sâm cảm thấy mình có phúc mới cưới được cô vợ hiền như vậy.
Dưới ánh mắt chờ mong của cô, anh cầm đũa lên.
Nhưng đột nhiên lại dừng lại, đặt đũa xuống.
Mạnh Kiến Sâm nghiêm túc nói:
“Từ giờ không được nhắc đến ly hôn nữa”
“Anh ăn trước đi” Trần Lạc Như chống cằm, chớp chớp đôi mắt ướt long lanh.
“Em phải đồng ý trước đã” Anh nói.
“Được rồi, biết rồi” Cô đáp qua loa, trong lòng chỉ chờ xem anh bị “dính đòn”.
Cuối cùng, Mạnh Kiến Sâm gắp một đũa mì bỏ vào miệng.
Trần Lạc Như căng thẳng chờ phản ứng nghĩ anh sẽ méo mặt ngay vì mặn.
Nhưng anh lại không hề đổi sắc, nét mặt hoàn toàn bình thản.
Sao lạ vậy? Rõ ràng cô đã cho cả nắm muối vào kia mà?
Sao anh vẫn nuốt nổi?
Trần Lạc Như tròn mắt: “Anh sao không thấy gì vậy?”
Mạnh Kiến Sâm nhướng mày: “Em hy vọng anh bị gì à?”
Trần Lạc Như: “……”
Lẽ nào cô lại dám nói cô hy vọng anh bị muối mặn đến nội thương?
Mạnh Kiến Sâm liếc nhìn cô đầy ẩn ý:
“Anh đi tắm đây”
Nói xong, anh đặt đũa lên tô, đứng dậy vào phòng tắm.
Trần Lạc Như tức muốn nổ phổi. Không thể nào!
Cô không tin tô mì đầy “gia vị đặc biệt” kia lại không làm gì được anh!
Cô cầm đũa lên, cẩn thận gắp một sợi mì, đưa đầu lưỡi liếʍ thử…
Phụt!
Tô mì này... ngọt lịm?!
Cô nhầm đường với muối! Đổ cả đống đường vào!
Thảo nào cái tên chó đó ăn ngon lành như không có chuyện gì!
Sáng hôm sau, Trần Lạc Như như không có chuyện gì, ngồi ăn sáng trong phòng ăn.
Quản gia và các người hầu trong biệt thự ai nấy đều như bị mất trí nhớ tập thể không một ai nhắc đến trò hề tối qua, dù sao cũng phải chừa cho nữ chủ nhân chút thể diện.
Trên mặt thì bình thản ăn sáng, nhưng trong lòng Trần Lạc Như lại như có mèo cào.
Cái kế hoạch "mất trí nhớ đại chiến" mà cô vắt óc nghĩ ra chẳng hại được ai, chỉ khiến bản thân cô thiệt hại toàn tập.
Cô không chỉ bị sai vặt làm việc nhà, còn bị hôn, bị nhìn...