Chương 31

Ngón tay của Mạnh Kiến Sâm nhẹ nhàng lướt qua gương mặt trắng mịn của cô, đáy mắt ẩn hiện ý cười:

“Ban đêm, em là tình nhân nhỏ của anh”

Trần Lạc Như: “……”

Tình nhân cái khỉ gì chứ?!

Ban đêm làʍ t̠ìиɦ nhân, ban ngày lại phải kiêm luôn việc nhà đây là chuyện một tổng tài nghiêm túc nên làm sao?!

Cô há hốc mồm, lắp bắp nói:

“Anh… chẳng phải đã kết hôn rồi sao? Còn đeo nhẫn cưới kia kìa!”

Mạnh Kiến Sâm mặt không đổi sắc, thản nhiên tháo chiếc nhẫn ra, còn nghiêm túc nói:

“Vậy nên em chỉ có thể làm... tình nhân bí mật của anh”

Trần Lạc Như tức giận quát:

“Anh không sợ vợ anh biết à?!”

“Cô ấy cũng giống em thôi” Mạnh Kiến Sâm mím môi cười nhạt “Mất trí nhớ rồi”

Trần Lạc Như nghẹn họng không phản bác nổi, đang loay hoay chưa biết đối phó ra sao, thì bất ngờ bị anh giữ gáy, cúi xuống hôn lên đôi môi mềm của cô.

Hơi thở anh phảng phất mùi rượu vang đỏ vừa uống ban nãy, mang theo hương nho thanh nhẹ, khiến Trần Lạc Như ngẩn người.

Anh ta dám nhân lúc hỗn loạn mà chiếm tiện nghi cô!

Khổ nỗi miệng bị bịt kín, đến một âm thanh phản kháng cô cũng chẳng phát ra nổi.

Nụ hôn mỗi lúc một sâu, còn tay anh thì cũng chẳng yên phận chút nào.

Bộ đồng phục hầu gái nhỏ xinh trên người cô bị làm cho rối tung rối mù.

Cơn giận dồn nén trong lòng cô cuối cùng cũng bùng nổ Trần Lạc Như há miệng cắn mạnh vào môi anh một phát, cắn thật sự.

Mạnh Kiến Sâm buông môi cô ra, trong đôi mắt đen nhánh là một tầng cảm xúc cuồng nhiệt khó lòng tan biến.

Hơi máu nơi đầu lưỡi chẳng làm anh chùn bước, trái lại còn như đánh thức bản năng nguyên thủy bị đè nén bấy lâu.

“Hoan Hoan...” Anh khẽ gọi nhũ danh của cô bằng giọng khàn khàn, bàn tay ôm lấy vòng eo nhỏ càng siết chặt.

Mạnh Kiến Sâm chưa từng gọi cô như thế, giọng nói ấy vừa mê hoặc lại vừa nguy hiểm.

“Sao em lại thích cắn người đến thế?” Mạnh Kiến Sâm trầm giọng nói “Nhìn chỗ này xem, cũng là do em cắn”

Anh chỉ vào vết thương bị cô ném điện thoại trúng hôm trước vết thương trên môi vừa mới lành, giờ lại có thêm một dấu răng đáng yêu.

Tên đàn ông khốn này bịa chuyện không chớp mắt.

Rõ ràng chỉ là cô bịa một lời nói dối nho nhỏ, vậy mà anh không chỉ giúp cô "lấp liếʍ" mà còn diễn sâu hơn cả cô.

Ai mà đỡ nổi chứ?!

Mạnh Kiến Sâm bế bổng Trần Lạc Như lên cô nhẹ như lông hồng, anh bế chẳng tốn chút sức nào.

Cô giống như một con cá nhỏ vừa bị bắt lên từ biển, bị anh ném lên giường, cơ thể còn nảy lên hai cái.

“Anh… anh định làm gì đấy?” Trần Lạc Như hoảng loạn, lùi người về sau theo phản xạ.

“Đừng sợ” Mạnh Kiến Sâm đưa tay vuốt ve má cô, giọng dịu dàng đến đáng ngờ. “Chúng ta ngày nào chẳng thế này”

Trần Lạc Như lập tức cảm thấy chuyện lớn thật rồi.

Mạnh Kiến Sâm không còn đùa nữa anh muốn làm thật!

Cô đúng là chơi dao có ngày đứt tay, tự đốt lửa rồi bị thiêu luôn mình.

Trong phòng ngủ, một chiếc máy xông tinh dầu màu trắng đang phả ra làn khói mờ ảo, mang theo hương gỗ trầm dìu dịu.

Trước mặt Trần Lạc Như, Mạnh Kiến Sâm ung dung tháo thắt lưng, mở cúc áo để lộ cơ thể rắn rỏi.

Làn da bánh mật, cơ bụng gọn gàng, đường nét cơ thể rõ ràng đúng chuẩn “mặc đồ thì gầy, cởi ra thì săn chắc”

Bóng anh in lên tường, dáng người cao lớn, vững chãi.

Trần Lạc Như đỏ bừng mặt như quả cà chua chín, một tay che mắt, tay kia đẩy đẩy eo anh, lắp bắp:

“Anh đừng… đừng cởi đồ nữa!”

Ai ngờ tay cô đặt nhầm chỗ, vô tình chạm đúng nơi không nên chạm…

Trần Lạc Như: “……”

Cô như một con mèo bị điện giật, bật dậy khỏi giường.

“Anh là đồ lưu manh!” Một chiếc gối lông ngỗng bay thẳng vào bụng anh, Mạnh Kiến Sâm nhanh gọn bắt lấy, rồi tiện tay ném xuống sàn.

Anh nắm lấy bàn chân nhỏ của cô, Trần Lạc Như sợ hãi, sức cô làm sao đấu nổi anh.

“Buông tôi ra!” Những cú đấm nhỏ của Trần Lạc Như “bộp bộp” rơi loạn xạ như mưa rào, nhưng Mạnh Kiến Sâm chẳng hề hấn gì.

Anh còn biết xấu hổ không? Hỏng rồi, vở kịch này thành ra cô tự chui đầu vào bẫy.

Trần Lạc Như nhất thời không biết làm thế nào để khiến anh buông ra, tức quá đến mức bật khóc.

Những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên gương mặt, rơi “tách” xuống đỉnh đầu anh, loang thành một mảng ấm áp.

“Đồ dê già!” Hết tiếng Quảng chửi rủa, cô lại quay sang hét bằng tiếng phổ thông: “Đồ lưu manh già!”

Mạnh Kiến Sâm: “……”

“Lưu manh” thì thôi, chứ “già” là sao?

Thấy anh cuối cùng cũng dừng lại, Trần Lạc Như đẩy mạnh anh ra, nhảy xuống giường chạy vào phòng tắm, đóng cửa sầm một tiếng vang trời.

Cô đứng trước gương, soi lại mình.

Son môi bị anh hôn cho lem hết, tóc tai rối bù dính lên má, quần áo cũng nhăn nhúm lộn xộn.

Trần Lạc Như tủi thân, suýt khóc òa ra lần nữa.

Ai ngờ, cửa phòng tắm lại bị đẩy ra.

Mạnh Kiến Sâm dựa lười biếng vào khung cửa, ánh mắt thản nhiên:

“Trí nhớ của em hồi lại chưa?”

Trần Lạc Như trừng anh, mắt đỏ hoe như thỏ con.

“Anh xem anh đã làm cái trò gì đấy?!” Cô gào lên, tức đến mức như con cá nóc phồng tròn.

Mạnh Kiến Sâm bước đến, giúp cô chỉnh lại quần áo.

Cảm xúc ấm ức của Trần Lạc Như lập tức bùng lên, cô chưa bao giờ chịu sự nhục nhã như thế này.

“Hu hu hu… Anh nhìn hết cả rồi” Cô giơ nắm đấm nhỏ đập vào ngực anh “Anh định đền thế nào!? Đền thế nào đây!?”

Cô quên luôn rằng kẻ khởi xướng màn kịch này chính là mình.

“Chẳng phải em cũng nhìn anh rồi sao?” Mạnh Kiến Sâm nắm lấy nắm đấm nhỏ của cô “Vậy là huề”

Trần Lạc Như nghẹn lời đến sắp tức nghẹt thở, trợn mắt:

“Ai thèm nhìn anh chứ! Tôi còn thấy mắt mình bị bẩn đây này!”

Mạnh Kiến Sâm bật cười khẽ, chậm rãi nhìn cô chăm chú.