Chương 30

Cô do dự ngồi xuống ghế sofa, rồi khó khăn gắp vài sợi mì lên bằng đũa.

Nhìn sợi mì mà xem, dài và mảnh, chẳng khác nào... cái tô thì to tròn hết cỡ.

Mì được nấu vừa đúng độ, không nhão cũng chẳng sống, dai dai mềm mềm, rất vừa miệng.

Dưới ánh đèn, sợi mì ánh lên lớp bóng đầy hấp dẫn, nếu không phải đã bị cô rắc thêm mấy nắm muối thì chắc hẳn sẽ rất ngon.

Trần Lạc Như đấu tranh nội tâm dữ dội một hồi, cuối cùng “cạch” một tiếng đặt đũa xuống.

Cô kiên quyết nói: “Tôi không đói!”

Đúng vậy, cô chính là kiểu người có khí phách, tuyệt đối không ăn thứ cơm thừa canh cặn người khác ban cho.

Tiếc là... bụng cô lại “ục” một tiếng phản bội cô rồi.

Mạnh Kiến Sâm đánh giá cô một lượt, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Sao em lại mặc cái này?” Anh nói “Đi thay đồ của em đi”

Trên người Trần Lạc Như là chiếc váy xoè màu rượu vang của Chloé, là bộ cô thay ra sau khi tỉnh dậy rõ ràng không phải đồng phục của người hầu.

Người hầu trong nhà thường mặc đồng phục vải lanh màu be, tay lỡ quần dài, tiện cho việc nhà.

Nhưng bộ đồ Mạnh Kiến Sâm muốn cô mặc lại không phải loại đó.

Trần Lạc Như nhìn vào gương trên đầu cài băng đô kiểu thắt nơ, váy ngắn nền đen có bèo trắng, đeo tạp dề ren, chân mang tất đùi dây đeo màu đen, chân đi giày Mary Jane.

Rõ ràng đây là trang phục hầu gái phong cách Lolita! Ai không biết còn tưởng hai người đang chơi trò nhập vai tình thú vợ chồng nữa cơ!

Trong lòng cô khinh bỉ cực độ gu thẩm mỹ lệch lạc của Mạnh Kiến Sâm, nhưng phải công nhận bộ đồ này đẹp thật, khiến cô nhìn mình trong gương mãi không chán, chẳng khác nào Narcissus trong thần thoại Hy Lạp.

Ai da, một thiếu nữ xinh đẹp yêu kiều như cô sao có thể chôn vùi tuổi thanh xuân trong nấm mồ hôn nhân cơ chứ?

Cô dùng tay viết lên gương một chữ “Nhẫn”.

Tất cả những gì Mạnh Kiến Sâm làm hôm nay đều sẽ trở thành bằng chứng tố cáo anh ta tại tòa ly hôn!

Trần Lạc Như đi dọc hành lang quay lại trước cửa phòng ngủ chính, cô nghe thấy Mạnh Kiến Sâm đang gọi điện thoại.

“Không có thai”

“Thật mà, tôi lừa anh làm gì?”

“Ừ, tôi sẽ cố gắng”

Tim Trần Lạc Như chùng xuống.

Xem ra chuyện ly hôn không thể chậm trễ thêm, chậm nữa là cô thật sự bị bắt đi sinh con mất.

Sau khi cô bước vào phòng, Mạnh Kiến Sâm đã tắt điện thoại, liếc cô một cái rồi nói: “Ăn mì đi”

Ánh mắt cô dừng lại trên tô mì vẫn còn nguyên xi chưa đυ.ng tới trời ạ, sao anh ta còn nhớ cái này!

Cô cứng đầu đáp: “Tôi nói không ăn là không ăn!”

“Còn dám cãi lại tôi?” Mạnh Kiến Sâm lạnh mặt “Em quên vì sao mình lại tới nhà tôi à?”

Là bị anh ta cho người dùng chuyên cơ kéo từ London về, nhưng cô không thể nói ra, vì bây giờ cô đang “mất trí nhớ”.

“Ồ, đúng rồi, em mất trí nhớ mà” Mạnh Kiến Sâm tỏ vẻ suy nghĩ “Vậy để tôi nhắc lại cho em nhớ”

Anh nghiêm túc ngồi thẳng người, khoé môi cong lên một nụ cười gần như không thấy: “Bốn năm trước, một ngày mưa như trút nước. Em một mình đi dưới mưa, vẻ mặt tuyệt vọng mất hồn”

Trần Lạc Như: “……”

Đưa micro đây, anh tiếp tục bịa đi, kể có hình ảnh sinh động phết đấy!

“Tôi thấy em đáng thương nên mang về nhà, cho ăn một bữa” Mạnh Kiến Sâm nói tiếp “Em để báo đáp tôi, đã nói muốn ở lại làm trâu làm ngựa”

Cuối cùng, sợ cô không tin, anh còn thêm một câu: “Sự thật đấy”

Trần Lạc Như nghe xong chỉ muốn bật cười khinh bỉ cái tên đàn ông chó má này còn mong cô mang ơn anh ta?

Cô lập tức phản kích: “Anh tưởng tôi cái gì cũng quên chắc?”

Mạnh Kiến Sâm khựng lại: “Em nhớ ra rồi?”

“Chuyện trước năm 18 tuổi tôi nhớ rõ ràng, chỉ là quên mấy chuyện sau đó” Trần Lạc Như thản nhiên đáp.

Cảm ơn các tiểu thuyết đã đọc, cô mắc chứng mất trí nhớ có chọn lọc “chọn lọc” quên hết chuyện sau khi kết hôn với anh ta.

“Tôi ở Quảng Đông, có một trang viên rất lớn, có ba mẹ và chị gái” Trần Lạc Như nói đầy lý lẽ“Tôi từ nhỏ sống trong nhung lụa, sao có thể đi làm người hầu cho anh?”

Nói xong, cô ngẩng đầu lên, mắt liếc ngang đầy kiêu ngạo, bày ra dáng vẻ tiểu thư chính hiệu.

Ánh mắt Mạnh Kiến Sâm lóe lên, một lúc sau anh giả vờ tiếc nuối: “Tôi không muốn em có ác cảm với gia đình mình”

“Vì em đã nhớ rồi, vậy tôi đành phải nói thật”

Sắc mặt nghiêm lại, anh nói: “Năm em 18 tuổi, cha em đánh bài ở Macao, thua sạch. Ông ta bán em cho tôi với giá mười triệu”

Trần Lạc Như nghẹn họng, trong mắt anh, cô chỉ đáng giá mười triệu?

“Đô la Mỹ à?” cô hỏi.

“Yên Nhật.” Mạnh Kiến Sâm đáp. (Chú thích: 10 triệu yên ~ hơn 600 triệu VNĐ)

“Không thể nào!” Trần Lạc Như nhảy dựng lên, giá đó rẻ quá rồi!

“Tôi cũng thấy giá đó không hợp lý” Mạnh Kiến Sâm chậm rãi nói tiếp “Cuối cùng cha em còn xin giảm giá 20%, rồi mới chốt đơn”

Trần Lạc Như hét lên: “Buôn người là phạm pháp đấy!”

Mạnh Kiến Sâm cười đầy hứng thú, rồi vươn tay kéo cô lại, trực tiếp đặt cô ngồi lên đùi mình.

Trần Lạc Như hoảng loạn, giãy giụa muốn thoát ra.

Bất kỳ người đàn ông nào mà gặp cô cứ uốn éo như vậy đều khó kiềm lòng, Mạnh Kiến Sâm giơ tay vỗ nhẹ một cái lên mông cô qua lớp váy: “Đừng nhúc nhích”

Trần Lạc Như cứng đờ cả người anh, anh ta dám đánh mông cô?

Vậy mà phần xương cụt của cô lại truyền đến một cảm giác tê tê kỳ lạ, Trần Lạc Như xấu hổ đến đỏ bừng mặt.

“Em nói đúng, giữa chúng ta sao có thể gọi là mua bán?” Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hồ ly của cô, chậm rãi nói: “Ban ngày em là người hầu nhỏ của nhà tôi”