Chương 29

Người hầu đứng bên thấy Trần Lạc Như mệt rồi, lập tức tinh ý lấy cây lau nhà từ tay cô: “Để tôi làm cho”

Trần Lạc Như hỏi: “Ngày nào cô cũng làm việc này sao?”

Người hầu đáp: “Đây là công việc của tôi, nên làm thôi”

Trần Lạc Như vừa nhìn người hầu lau sàn, vừa đăm chiêu suy nghĩ về cuộc đời.

Lúc này, một người hầu khác bước đến gọi cô: “Tiên sinh mời cô đến phòng ăn một chuyến”

Trần Lạc Như nghĩ bụng: Cái tên đàn ông đáng ghét kia cũng còn chút lương tâm, biết cô đang đói bụng.

Thế là cô ngoan ngoãn đi đến phòng ăn.

Căn biệt thự này có đến ba phòng ăn riêng dành cho chủ nhà: một phòng ăn sáng, một phòng ăn thường và một đại sảnh chuyên dùng cho các bữa tiệc lớn.

Còn khu sinh hoạt của người làm thì tách biệt hoàn toàn với khu của chủ nhân. Nhà họ Mạnh tuy không khắt khe với người hầu, điều kiện sinh hoạt cũng khá ổn, nhưng so với chủ nhà thì vẫn là một trời một vực.

Mạnh Kiến Sâm đang bày ra dáng vẻ đạo mạo ngồi dùng bữa tối trong phòng ăn. Anh đã cởϊ áσ vest ngoài, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng.

Một chiếc khăn ăn trắng tinh được vắt ngay dưới cổ, hai tay cầm dao nĩa, anh tao nhã cắt miếng bít tết.

“Lau xong sàn chưa?” Mạnh Kiến Sâm xiên một miếng bít tết nhỏ, chấm chút sốt tiêu đen rồi đưa vào miệng.

Ánh mắt Trần Lạc Như dừng lại trên bàn ăn rất tốt, anh ta đang tận hưởng bữa tối dưới ánh nến một mình, hoàn toàn không có phần của cô.

Cô hít mũi, giọng ấm ức: “Chưa xong”

Người hầu nhét vào tay cô một khay đồ, ý bảo cô phục vụ Mạnh Kiến Sâm dùng bữa.

Trên khay là một chai rượu vang đỏ và một chiếc ly.

Trần Lạc Như: “……”

Tốt lắm, đến mức này rồi thì sai vặt cô luôn cho rồi!

Đúng là cái tên đàn ông trau chuốt, ăn tối một mình mà cũng phải kèm một ly rượu vang Lafite năm 1982.

Trần Lạc Như nuốt cục tức, bưng khay bước đến bàn ăn, đặt ly bên cạnh anh rồi rót rượu rót khoảng một phần ba ly là được.

Từ trưa cô đã không ăn gì, vừa nãy còn làm chút việc nhà, giờ bụng cô sôi ùng ục.

Bụng kêu là chuyện rất bất lịch sự, nhưng với thân phận hiện tại là một người giúp việc nhỏ nhoi, cô chẳng còn hơi sức đâu mà giữ lễ nghi hơn nữa cô cũng không kiểm soát nổi.

“Đói à?” Mạnh Kiến Sâm nhấp một ngụm rượu, ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt ánh lên chút quan tâm.

Trần Lạc Như chu môi, không thèm trả lời.

“Muốn ăn không?” Mạnh Kiến Sâm vừa cắt thịt vừa hỏi.

Trần Lạc Như nhìn miếng bít tết thượng hạng New Zealand trên đĩa anh chín vừa tới bảy phần, thơm lừng hấp dẫn. Dao bạc nhẹ lướt qua, miếng thịt mềm lập tức trào ra nước thịt sóng sánh, khiến người ta thèm thuồng.

Cô không cưỡng lại nổi sức hút của đồ ăn, khẽ “ừm” một tiếng.

Mạnh Kiến Sâm xiên một miếng thịt nhỏ, thản nhiên nói: “Mơ đẹp đấy”

Sao trên đời lại có người đàn ông nhỏ nhen như thế!

Sáng nay cô chỉ lỡ lời một câu, mà tối nay anh ta còn ghi hận!

Ngón tay cầm chai rượu của Trần Lạc Như siết chặt đến trắng bệch.

Cô thật sự rất muốn dốc cả chai Lafite đó lên đầu anh ta!

Không được, cô phải nhịn. Nhịn việc nhỏ để làm nên chuyện lớn.

Tất cả đều là bằng chứng anh ta ngược đãi cô, sau này cô phải ghi kỹ vào sổ tay.

Mạnh Kiến Sâm từ tốn dùng xong bữa tối, trước khi về phòng còn không quên nhắc: “Nhớ lau sàn cho xong”

Đồ khốn! Cái thứ này có phải người nữa không?

Nhìn bóng lưng anh ta rời đi đầy tiêu sái, Trần Lạc Như càng thêm quyết tâm ly hôn cho bằng được.

Quản gia Ngô nào dám để Trần Lạc Như thật sự đi lau sàn, ông chỉ bảo cô dọn khay thức ăn đi thôi.

Trần Lạc Như vừa đem khay dọn vào bồn rửa, lại có người hầu đến gọi: “Tiên sinh bảo nấu một bát mì nước mang lên phòng ngủ chính”

Trần Lạc Như: “……”

Chưa xong nữa à?

Vừa ăn bít tết xong đã đòi ăn mì, không sợ no chết à!

Trong bếp có một đầu bếp đang chờ bên bếp, xem ra là để hướng dẫn cô nấu mì.

Trong nhà có bốn đầu bếp chính, phụ trách các món Hoa, món Âu, món tráng miệng, và một đầu bếp Quảng Đông được mời riêng cho Trần Lạc Như.

“Mì nước này làm rất đơn giản” đầu bếp nói “Tôi đã chuẩn bị sẵn mì và gia vị, chỉ cần thả mì vào nồi nước đang sôi, luộc xong rắc hành lá là được”

Đầu bếp bật bếp ga, nước trong nồi nhanh chóng sôi sùng sục. Ông nói: “Giờ đấy, bỏ mì vào đi”

Trần Lạc Như thả nắm mì trứng cán tay vào nồi nước sôi.

Ba phút sau, đầu bếp tắt bếp.

Ông múc mì và nước dùng vào tô đã chuẩn bị sẵn gia vị, Trần Lạc Như cẩn thận rắc lên một nắm hành lá.

Đầu bếp nói: “Vậy là xong rồi, mang đi đi”

Nói xong ông rời khỏi bếp.

Trần Lạc Như nhìn bát mì, trong lòng nghẹn một cục tức.

Tại sao anh ta được ăn ngon mặc đẹp, còn cô thì làm việc mệt lả, lại đói meo?

Trên kệ bếp có rất nhiều lọ gia vị, cô lấy một lọ muối, rắc vào cả mấy nhúm.

Những hạt muối trắng muốt tan nhanh trong nước, cô còn cố tình dùng đũa khuấy đều.

Cho anh ăn! Mặn chết anh luôn!

Trần Lạc Như bưng khay nhẹ nhàng bước lên phòng ngủ chính ở tầng hai. Cửa chỉ khép hờ, cô đẩy cửa bước vào.

Mạnh Kiến Sâm đã thay bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh khói, đang ngồi trên ghế sofa xem điện thoại.

Trần Lạc Như đặt khay lên bàn trà, nói: “Mì nấu xong rồi”

Cô phải cố lắm mới giấu nổi vẻ vui mừng trong giọng nói.

Mạnh Kiến Sâm không ngẩng đầu lên nhìn cô, ngón tay dài lướt liên tục trên màn hình điện thoại, tiện miệng nói: “Đây là bữa tối của em. Ăn ở đây đi”

Trần Lạc Như: “……”