Chương 28

“Phu nhân, cô tỉnh lại đi, tiên sinh đã về thăm cô rồi” Một cô hầu gái hét lớn.

Câu nói này dường như có tác dụng, lông mi dài của Trần Lạc Như khẽ run lên, cô chậm rãi mở mắt.

“Tỉnh rồi! Tỉnh rồi!” Mọi người thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ reo lên.

Mạnh Kiến Sâm thấy cô không sao, dây thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng.

Ánh mắt của Trần Lạc Như lóe lên, cô mấp máy môi, giọng mang theo vẻ nghi hoặc: “Đây là đâu?”

Cô ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, vẻ mặt đầy hoang mang.

“Tôi là ai?” Cô chuyển ánh mắt nhìn sang Mạnh Kiến Sâm lại hỏi, “Còn anh là ai?”

Mọi người hít sâu một hơi lạnh phu nhân... mất trí nhớ rồi sao?

Mạnh Kiến Sâm nhìn cô sững sờ, một lúc sau mới mở miệng: “Em là vợ anh”

“Tôi kết hôn rồi à?” Trần Lạc Như chớp chớp mắt, như thể không tin nổi sự thật đó. “Lại còn là với anh?”

“Không sai” Mạnh Kiến Sâm gật đầu xác nhận.

“Sao có thể chứ?” Trần Lạc Như tỏ vẻ hoảng hốt “Anh già thế này, sao tôi có thể lấy anh được? Chắc chắn anh đang lừa tôi!”

Mọi người đứng như trời trồng.

Phu nhân... nói tiên sinh... già?

Mặc dù họ chênh nhau sáu tuổi, nhưng tiên sinh năm nay mới hai mươi tám, đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ, làm sao lại gọi là “già” được?

Người bình thường lần đầu gặp Mạnh Kiến Sâm, phản ứng đầu tiên tuyệt đối là “đẹp trai” chứ không phải “già”.

Mọi người nhất thời không dám nói thêm gì. Sắc mặt Mạnh Kiến Sâm tối sầm lại.

Với người bình thường luôn giấu cảm xúc như anh mà cũng để lộ biểu cảm này, chứng tỏ trong lòng đang vô cùng tức giận.

“Đúng vậy, anh lừa em đấy” Mạnh Kiến Sâm mở miệng.

“Em không phải là vợ anh”

Trần Lạc Như thở phào nhẹ nhõm, trên mặt hiện lên một nụ cười nhạt: “Tôi biết mà—”

“Thân phận thật sự của em là người giúp việc trong nhà tôi. Nhiệm vụ hôm nay của em là lau dọn toàn bộ ngôi nhà này” Mạnh Kiến Sâm mặt không cảm xúc nói “Lão Ngô, mang cây lau nhà cho cô ấy”

Quản gia Ngô sai người mang tới một cây lau nhà mới tinh, Mạnh Kiến Sâm nhét cây lau vào tay Trần Lạc Như đang đờ đẫn, rồi nói với quản gia: “Cô ấy ngủ cả nửa ngày, nhớ trừ tiền lương. Nhà tôi không nuôi người nhàn rỗi. Hôm nay không làm xong thì đừng ăn cơm”

Trần Lạc Như nhìn cây lau trong tay, cả người đều ngẩn ra cái gì thế này, sao không giống kịch bản tiểu thuyết chút nào?

Khuôn mặt trắng như sứ của Trần Lạc Như bỗng đỏ bừng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp lấp lánh nước.

Mạnh Kiến Sâm liếc mắt lạnh lùng, muốn xem cô còn giở trò gì nữa.

Trần Lạc Như hít sâu một hơi, cuối cùng cũng kìm chế được ý định đập cây lau nhà vào mặt anh.

Chắc chắn có vấn đề với kịch bản rồi, sao lại biến thành 《Vừa tỉnh dậy tôi đã thành người giúp việc của tổng tài》?

Giữa bao ánh mắt, cô không thể thừa nhận mình đang giả mất trí như thế sẽ đuối lý.

Giờ Mạnh Kiến Sâm lợi dụng lúc cô còn mơ màng để bắt cô làm việc nhà, lại còn không cho ăn cơm, rõ ràng là minh chứng cho việc anh ngược đãi vợ. Đến lúc đó cô có thể danh chính ngôn thuận đòi ly hôn.

Người làm nên chuyện lớn xưa nay không chấp nhặt chuyện nhỏ.

“Sao còn đứng ngây ra đó?” Mạnh Kiến Sâm lạnh lùng nói “Không mau đi đi”

Trần Lạc Như vén chăn xuống giường, cầm cây lau rời đi.

“Tiên sinh à…” Quản gia Ngô nhìn theo bóng dáng cô, không hiểu nổi cặp vợ chồng này lại bày ra trò gì.

Tâm tư của Mạnh Kiến Sâm vốn đã khó đoán, giờ lại thêm Trần Lạc Như tính tình trẻ con, ông quản gia đúng là khổ đủ đường.

“Đi theo xem thử” Mạnh Kiến Sâm nói lạnh.

“Vâng” Quản gia Ngô lập tức sắp xếp vài người hầu đi theo.

Tuy tiên sinh ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng ông quản gia biết rõ tiên sinh nào nỡ để phu nhân làm việc thật chứ.

Tính tình Trần Lạc Như cần phải điều chỉnh. Nếu ngày nào cũng nghĩ ra trò mới, sau này ai còn được yên thân?

Trần Lạc Như cầm cây lau đến hành lang mới sực nhớ cô không biết làm việc nhà.

Chuyện này không phải giả từ nhỏ cô đã là công chúa nhỏ được cưng chiều của nhà họ Trần, đến đôi tất cũng chưa từng giặt.

Tay cô trắng trẻo mịn màng, chuyên để gảy đàn hạc chứ không phải để lau nhà!

Người hầu đi theo rất biết điều, nói: “Cô đưa tôi, tôi làm mẫu cho xem”

Cô nhận cây lau từ Trần Lạc Như, ra phòng vệ sinh lấy một xô nước, nhúng ướt rồi vắt khô, sau đó bắt đầu lau sàn.

Hầu hết sàn nhà trong biệt thự là gỗ đỏ, cây lau đi đến đâu là sáng bóng đến đó.

Trần Lạc Như ngồi xổm một bên, chống tay lên má nhìn người hầu làm việc.

Cô nhớ đến hồi nhỏ từng đọc cuốn “Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer” Tom từng biến việc sơn hàng rào thành trò đổi lấy đồ chơi với mấy đứa trẻ khác.

Người hầu vừa lau xong một phòng, đang xách xô đi phòng khác, thì Trần Lạc Như hứng khởi nói: “Được rồi, tôi học xong rồi, đưa đây”

Làm việc nhà vốn là trách nhiệm của người hầu, còn cô làm chỉ là để… trải nghiệm cuộc sống.

Cô cầm cây lau, như chú ngựa non lần đầu ra đồng cỏ rộng lớn, vui vẻ phi nước đại.

Người hầu đứng bên không biết làm gì nếu để tiên sinh biết thật sự để phu nhân làm việc, cô ta chết chắc.

Không lâu sau, quản gia Ngô đến kiểm tra, không ngờ thấy Trần Lạc Như vừa làm việc vừa ngân nga hát.

Ông lập tức thấy không ổn chẳng lẽ phu nhân… thật sự mất trí nhớ?

Nhiệt tình của Trần Lạc Như chỉ kéo dài được ba phút. Cô lau xong một phòng, phát hiện trong biệt thự còn… mấy chục phòng nữa.

Lần đầu tiên cô cảm thấy căn biệt thự mà Mạnh Kiến Sâm chuẩn bị để làm nhà tân hôn không hề nhỏ, mà là lớn đến mức… lãng phí tài nguyên trái đất.

Điều khiến cô tức hơn nữa là rõ ràng sàn đã sạch bóng như gương, sao còn bắt người ta lau lại? Đây chẳng phải lao động vô nghĩa của nhân loại sao!