【Trần Tiểu: Em có đốt thì anh ta vẫn còn một bản nữa đấy】
【Trần Tiểu: Dù em có chết, hóa thành ma, biến thành tro bụi thì vẫn là người phụ nữ của anh ta!】
【Trần Lạc Như: …Mấy lời bá đạo này chị học ở đâu vậy?】
【Trần Tiểu: Học từ mấy tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết ngôn tình đó】
【Trần Lạc Như: Vậy bây giờ em phải làm sao đây?】
【Trần Tiểu: Chị thấy, rắc rối của em bây giờ, nói trắng ra chỉ gói gọn trong một câu.】
【Trần Lạc Như: Câu gì?】
【Trần Tiểu: Ăn no rỗi việc】
【Trần Tiểu: Viện sĩ Viên Long Bình quyết định giảm sản lượng lương thực.jpg】
【Trần Tiểu: Nói thật đấy, em nên tìm gì đó mà làm, đừng suốt ngày nghĩ mấy chuyện vớ vẩn】
【Trần Lạc Như: Em thì làm được gì? Đi mua sắm à?】
【Trần Tiểu: Đã đến lúc sử dụng vũ khí tối thượng để gϊếŧ thời gian rồi】
【Trần Tiểu: Đây là tiểu thuyết tổng tài bá đạo mà chị đã cất công giữ gìn suốt bao năm, đảm bảo đọc là không dứt ra được, chẳng còn tâm trí nào mà gây chuyện linh tinh nữa】
Trần Tiểu gửi một đường link, Trần Lạc Như bấm vào xem, vừa nhìn thấy cái giao diện xanh lè lập tức nhíu mày cái web gì trông như hàng lậu ấy.
【Trần Tiểu: Giao diện thì xấu thật đấy, nhưng truyện thì hay lắm. Đường chính thống, giá ba xu một nghìn chữ, lương thiện không lừa ai】
【Trần Tiểu: Chúc em đọc vui vẻ, chị đi làm đây】
Trần Lạc Như cũng rảnh rỗi chẳng có gì làm, tiện tay mở thử một cuốn truyện tên là 《Vừa tỉnh dậy tôi đã thành vợ tổng tài》.
Mở đầu viết rằng nữ chính bị mất trí nhớ. Vừa tỉnh dậy đã phát hiện bản thân từ một nữ sinh cấp ba biến thành một phụ nữ đã có chồng.
Và chồng của cô ấy chính là tổng tài của “Tập đoàn Giàu Nhất” Long Ngạo Thiên, khiến nữ chính sững sờ không tin vào mắt mình!
Tổng tài vô cùng bất mãn với việc cô mất trí nhớ, cứ liên tục nhắc nhở rằng họ đã kết hôn.
Trần Lạc Như rơi vào trầm tư.
Nghe thì buồn cười thật, nhưng… Tập đoàn Giàu Nhất chẳng phải chính là Kinh Hoành đấy sao?
Và chồng cô Mạnh Kiến Sâm lại có vài phần giống cái tên Long Ngạo Thiên kia nữa chứ!
Nghĩ đến đây, đầu óc Trần Lạc Như lập tức mở rộng không giới hạn.
Nếu cô giả vờ mất trí nhớ thì chẳng phải có thể không cần thừa nhận quan hệ vợ chồng với Mạnh Kiến Sâm sao?
Trời ơi, tác giả cuốn tiểu thuyết này đúng là một thiên tài nhỏ!
Trần Lạc Như vui đến mức nạp luôn 10.000 tệ mua xu "típ" cho tác giả có bút danh là “Kẻ Mộng Mơ Ban Ngày”.
Cùng lúc đó, chồng của cô Mạnh Kiến Sâm đã đến tập đoàn “Giàu Nhất” Trợ lý Cao Khiêm đang báo lịch trình trong ngày:
“10 giờ sáng, trưởng phòng thị trường Chu đến báo cáo công việc. 3 giờ chiều có cuộc họp hội đồng quản trị. 7 giờ tối gặp tổng giám đốc Bành của Conxe tại hội sở Bích Vân Thiên”
Mạnh Kiến Sâm gật đầu tỏ ý đã nắm rõ.
“À đúng rồi, vừa nãy Chủ tịch các Tập đoàn Tân Dương ông Cát có gọi điện, hỏi anh có rảnh trong tuần này không, ông ấy muốn đến thăm”
Mạnh Kiến Sâm hờ hững hỏi: “Gần đây công ty có dự án nào liên quan tới Tân Dương không?”
Cao Khiêm đáp: “Đang có một dự án khu thương mại tự do đang trong quá trình đàm phán”
Mạnh Kiến Sâm: “Dừng lại đi, tìm công ty khác”
Cao Khiêm hỏi: “Vậy còn vụ đến thăm….”
Anh còn chưa nói hết câu đã tự ngậm miệng lại Mạnh Kiến Sâm nói thế là quá rõ rồi.
Không chỉ không tiếp Cát tổng, mà về sau cũng chẳng muốn dính dáng gì đến Tân Dương nữa.
Không hiểu bên Tân Dương đã đắc tội gì với anh, bình thường Mạnh Kiến Sâm hiếm khi ra chỉ thị dứt khoát như vậy.
5 giờ rưỡi chiều, Mạnh Kiến Sâm đang họp hội đồng quản trị.
Điện thoại đặt trên bàn rung lên, anh liếc nhìn là quản gia Ngô gọi.
Anh không nghĩ nhiều, ấn từ chối.
Một phút sau, điện thoại lại đổ chuông.
Quản gia Ngô rất hiếm khi gọi trực tiếp, lại gọi vào giờ làm việc, chắc chắn là có chuyện lớn.
Mạnh Kiến Sâm cầm điện thoại rời khỏi phòng họp.
Vừa bắt máy, quản gia Ngô đã vội vàng hô: “Thiếu gia, không xong rồi! Thiếu phu nhân ngất xỉu rồi!”
“Ngất xỉu?” Mạnh Kiến Sâm lập tức nhíu mày, cảm thấy chuyện này không đơn giản.
“Lúc nãy người giúp việc lên lầu dọn dẹp, phát hiện thiếu phu nhân ngất ngay ở cầu thang. Hiện giờ cô ấy vẫn chưa tỉnh, bác sĩ đang trên đường tới, cậu có muốn về nhà xem không?”
“Chăm sóc cô ấy cho tốt” Mạnh Kiến Sâm không do dự: “Tôi về ngay”
Anh quay vào phòng họp lấy áo khoác, gật đầu xin lỗi các thành viên: “Xin lỗi, có việc gấp, tôi phải đi trước”
Mạnh Tường Đông cha anh có chút không vui: “Còn mười phút nữa là họp xong rồi”
Dù Mạnh gia nắm quyền tuyệt đối ở Kinh Hoành, Mạnh Kiến Sâm cũng không thể hành xử quá tùy tiện.
Mạnh Kiến Sâm nói thật: “Vừa có cuộc gọi từ nhà, Lạc Như ngất xỉu rồi”
Mạnh Tường Đông lập tức giật mình: “Sao lại ngất? Đang yên đang lành mà?”
Nói ra còn tưởng nhà họ Mạnh không cho con dâu ăn cơm.
Có vị giám đốc xen vào: “Có khi nào… là mang thai không?”
Sắc mặt Mạnh Tường Đông lập tức từ lo lắng chuyển sang mừng rỡ, vội vã vẫy tay: “Mau về đi! Có gì nhớ báo cho tôi một tiếng!”
Nhìn thấy gương mặt ông bố phấn khởi như sắp có cháu, Mạnh Kiến Sâm thật không biết nên nói gì.
Anh quá rõ, chắc chắn không phải có thai có ngủ đâu mà thai với chả nghén? Chẳng lẽ mang thai kiểu... thần giao cách cảm?
Mạnh Kiến Sâm chỉ đáp một câu “biết rồi” rồi rời đi.
Phòng họp rộn ràng hẳn lên, ai nấy đều chúc mừng Mạnh Tường Đông sắp làm ông nội.
Mạnh Kiến Sâm vội vã quay về nhà, vừa bước vào phòng ngủ lớn thì thấy Trần Lạc Như nằm trên giường như một con búp bê sứ.
Xung quanh là mấy người giúp việc đứng lo lắng, quản gia Ngô nghiêm trọng nói: “Bác sĩ chưa tới, nhưng cậu chủ đã về rồi”
Mọi người lập tức dạt ra hai bên nhường đường, Mạnh Kiến Sâm bước tới giường, nhìn thấy Trần Lạc Như nhắm nghiền mắt, ngủ rất yên bình...