“Ừ, phải theo dõi sát tình hình” Ánh mắt Mạnh Kiến Sâm u tối khó đoán, đứng trước vách kính khổng lồ, nhìn xuống dòng xe tấp nập bên dưới.
Trần Lạc Như bận rộn trong phòng thay đồ suốt nửa ngày, cuối cùng cũng gần như sắp xếp xong hết đồ đạc dù phần lớn là do người hầu làm, nhưng cô vẫn cảm thấy mệt rã rời.
Ngoài thời gian còn đi học, làm đồ án thiết kế trong studio, cô rất hiếm khi phải vất vả thế này.
Cô ngồi trên sofa, một tay cầm quai tách trà, một tay dùng thìa nhỏ khuấy tách trà sữa Assam.
Uống trà cũng có lễ nghi: thìa chỉ được di chuyển giữa hướng 6 giờ và 12 giờ, không được khuấy vòng tròn, càng không được chạm vào miệng tách phát ra tiếng “keng keng” điều đó bị xem là bất lịch sự.
“Phu nhân, cây đàn của cô đặt ở đâu ạ?” Quản gia Ngô hỏi.
Trần Lạc Như ngước mắt lên, một cây đàn hạc màu vàng óng đập vào tầm mắt.
Thân đàn được mạ vàng, chạm khắc hoa văn cổ điển kiểu châu Âu tinh xảo. Dây đàn dài ngắn đan xen, xếp thành hàng rất đều.
Cây đàn hạc hai bàn đạp này được mua từ một cửa hàng đàn ở Đức, trị giá 130.000 euro. Với 47 dây đàn, nó đủ sức trình diễn mọi bản nhạc phức tạp nhất.
Trần Lạc Như bắt đầu học đàn hạc từ năm mười tuổi, với một giáo viên đàn hạc ở Hồng Kông. Trong giới nhà giàu Hồng Kông, piano và violin đã quá phổ biến họ cần những nhạc cụ “cao cấp” hơn để thể hiện đẳng cấp.
Một cây đàn hạc loại nhập môn cũng đã khoảng 100.000 tệ mức giá đủ khiến các gia đình bình thường phải chùn bước.
Sự hiếm hoi của nhạc cụ này dẫn đến tình trạng thiếu giáo viên. Ở nhiều thành phố nhỏ, có khi cả thành phố chẳng tìm nổi một người biết dạy đàn hạc. Muốn tìm người lên dây, thay dây đàn còn khó hơn nữa.
Một buổi học đàn kéo dài hai tiếng của Trần Lạc Như tiêu tốn 3.000 đô Hồng Kông mỗi âm thanh vang lên đều là tiếng tiền chảy róc rách.
“Có phòng đàn không?” Trần Lạc Như hỏi.
“Cái này thì chưa có ạ” Quản gia Ngô nói “Nếu cô cần, tôi có thể cải tạo một phòng. Nhưng có lẽ cần vài ngày”
“Vậy cứ tìm một phòng trống đặt tạm vào trước đi”
Quản gia quay đầu dặn người hầu: “Khiêng đàn xuống tầng hầm”
Trần Lạc Như đặt tách trà xuống, hỏi: “Biệt thự này còn có tầng hầm nữa à?”
“Tầng hầm là khu vực giải trí. Tầng một là khu sinh hoạt chung, tầng hai là khu ở. Trên sân thượng còn có một khu vườn trên không. Cô có thể mời bạn bè đến uống trà, trò chuyện”
Trần Lạc Như nghĩ một lát, rồi nói: “Dẫn tôi xuống tầng hầm xem thử”
“Vâng, mời phu nhân bên này”
Đi thang máy xuống tầng hầm, Trần Lạc Như không khỏi cảm thán: Mạnh Kiến Sâm thật biết cách tận hưởng cuộc sống.
Quầy bar mini, rạp chiếu phim riêng, hồ bơi trong nhà, phòng gym đã là tiêu chuẩn cơ bản vậy mà nơi này còn có cả phòng chơi bowling và bi-a.
“Phu nhân, cô có thể làm SPA ở đây” Quản gia Ngô chỉ về phía một người hầu gái “Cô ấy tên Tiểu Nhụy, đã học qua bài bản”
Bình thường, quản gia Ngô không để Tiểu Nhụy làm việc nặng vì cần giữ đôi tay mềm mại, bàn tay thô ráp không thể massage được.
Trần Lạc Như: “Thế lát nữa giúp tôi làm một lượt nhé”
Dù sao bị “giam lỏng” trong nhà cũng rảnh rỗi, thà tận hưởng còn hơn.
Sau khi đặt cây đàn vào vị trí, căn phòng SPA ở tầng hầm chỉ còn lại Trần Lạc Như và Tiểu Nhụy.
Cô cởϊ qυầи áo, quấn khăn tắm, nằm sấp lên chiếc giường nước.
Tiểu Nhụy làm ấm dầu massage trong lòng bàn tay, rồi thoa lên gáy cô, bắt đầu ấn huyệt một cách nhẹ nhàng.
Kỹ thuật của cô ấy rất tốt vừa không làm đau, vừa giúp Trần Lạc Như thư giãn vùng vai và cổ.
Trần Lạc Như vốn rất chăm chỉ dưỡng da, làn da toàn thân trắng mịn căng bóng. Trên lưng có hai lúm đồng tiền nhỏ nơi thắt lưng, đôi chân thon dài thẳng tắp, chỗ nào cần có đường cong thì đều có.
“Phu nhân, lực tay thế này được chưa ạ?”
Trần Lạc Như gật đầu, lim dim đôi mắt, hỏi: “Bình thường cô cũng giúp anh ấy làm à?”
Cái “anh ấy” này, ngoài Mạnh Kiến Sâm thì còn ai vào đây?
Tiểu Nhụy đáp: “Tiên sinh không thích làm mấy cái này”
Trần Lạc Như khẽ “hừ” một tiếng ai mà tin chứ? Không thích thì thuê người, chuẩn bị phòng làm gì? Biết đâu sau lưng đã tận hưởng không ít lần rồi!
Cả liệu trình SPA kéo dài hơn một tiếng, Trần Lạc Như thoải mái đến mức ngủ quên.
Khi tỉnh dậy, trong phòng không còn ai. Cô vào phòng tắm tráng qua người, thay đồ rồi rời phòng.
Lúc đi ngang một căn phòng khác, Trần Lạc Như cảm thấy căn phòng này khá lạ hình như lúc nãy quản gia chưa nhắc đến.
Cô thử mở cửa… không được.
“Phu nhân, cô tỉnh rồi à” Tiểu Nhụy xuất hiện từ đâu không biết.
“Trong phòng kia là gì vậy?” Trần Lạc Như hỏi.
“Phòng đó tiên sinh không cho chúng tôi vào, chỉ có vân tay của ngài ấy mới mở được” Tiểu Nhụy giải thích.
Lúc này, Trần Lạc Như mới nhận ra cửa phòng có khóa vân tay.
Không cho ai vào? Giấu cái gì không thể để người khác biết sao?
Cô cũng không mấy hứng thú đi đào bí mật của Mạnh Kiến Sâm, thản nhiên đi lên tầng trên.
10 giờ tối, khi Mạnh Kiến Sâm về đến nhà, Trần Lạc Như đang nằm trên giường đọc sách.
Trên bìa sách viết: "Shakespeare Sonnet" Tập thơ 14 dòng của Shakespeare.
Mạnh Kiến Sâm tháo cúc áo vest, nói: “Đã bảo không cần đợi anh mà”
Trần Lạc Như bực bội: “Ai đợi chứ? Tôi không ngủ được không được à?”
Chiều nay ngủ nhiều quá, giờ tinh thần tỉnh táo vô cùng.
Mạnh Kiến Sâm khẽ cười mũi, cầm theo một chiếc túi giấy đến bên giường, đưa cho cô.
Trần Lạc Như đặt sách xuống, nhận lấy chiếc túi giấy, mở hộp bên trong là một chiếc ví cầm tay màu hồng phấn, kèm theo ba chiếc móc khóa lông xinh xắn.
Đây là phiên bản giới hạn của FENDI, cô từng muốn mua ở London mà không mua được. Không biết Mạnh Kiến Sâm moi từ đâu ra.
Cô cố nén khóe môi sắp cong lên, làm bộ lạnh nhạt nói: “Vô duyên vô cớ tỏ ra ân cần chẳng có gì tốt lành”