Khi đó, Trần Lạc Như vừa mới thành niên, đang chuẩn bị sau kỳ nghỉ hè sẽ nhập học ở Cambridge, nào ngờ lại dính phải một mớ rắc rối lớn như vậy.
Ba mẹ cô nói thiệp cưới đã phát ra rồi, bao nhiêu nhân vật trong giới chính trị và thương mại đều biết hai nhà Mạnh Trần sắp kết thông gia, chuyện này tuyệt đối không thể đổ bể. Nhà họ Trần không quyền thế như nhà họ Mạnh, ai mà biết cô dâu là con gái nào của nhà họ Trần cơ chứ?
Hơn nữa, Mạnh Kiến Sâm cũng đã đồng ý với việc này rồi.
Thế là Trần Lạc Như bị ép buộc phải “lên sàn”, mơ mơ hồ hồ cùng Mạnh Kiến Sâm sang Hồng Kông đăng ký kết hôn.
Sau đó, họ đến Bắc Kinh tổ chức hôn lễ.
Cuộc hôn nhân này là sự kết hợp vì lợi ích gia tộc, đừng mơ tưởng gì đến một đám cưới lãng mạn tại lâu đài cổ châu Âu, chỉ có một lễ cưới xa hoa tại khách sạn, nơi tụ họp đông đủ các ông lớn.
Hai bên gia đình đều đạt được đồng thuận: phải tận dụng tối đa giá trị của cuộc hôn nhân này, công khai với thiên hạ rằng hai nhà đã kết làm thông gia.
Trong lễ cưới, Trần Lạc Như giống như một con búp bê bị đem ra trưng bày, đáng thương đến tột cùng.
Nhìn kìa, dưới khán đài bao nhiêu khách mời vui vẻ chúc tụng họ trăm năm hạnh phúc, nhưng thực ra chẳng ai quan tâm cô là ai họ chỉ cần biết cô là con gái nhà họ Trần là đủ rồi.
Có lẽ, với Mạnh Kiến Sâm cũng vậy thôi.
Là chị hay là em, chỉ cần họ Trần thì ai cũng được.
Trong nghi lễ, phần trao nhẫn cưới và hôn môi là không thể thiếu.
Mạnh Kiến Sâm cầm lấy tay cô, đeo chiếc nhẫn cưới không quá vừa vặn vào ngón áp út bên tay trái cô, đồng thời khẽ hỏi: “Biết hôn không?”
Trần Lạc Như xấu hổ lắc đầu.
“Lát nữa để anh làm” anh dặn dò.
Trước đây, Trần Lạc Như từng mơ về một ngàn lẻ một cách cho nụ hôn đầu tiên nhưng cuối cùng lại rơi vào tình huống thứ “một ngàn lẻ hai”: một màn trình diễn trước con mắt của bao người.
MC tuyên bố: “Xin mời chú rể hôn cô dâu”
Mạnh Kiến Sâm vén tấm mạng trắng tinh khôi của cô lên, Trần Lạc Như toàn thân cứng đờ, không nhúc nhích nổi.
Anh cúi xuống, đặt môi lên môi cô.
Trần Lạc Như đầu óc trống rỗng, mắt mở to, đến chớp cũng không dám chớp.
Nụ hôn của Mạnh Kiến Sâm rất dịu dàng và kiềm chế, chỉ dừng lại trên môi cô.
Nụ hôn kéo dài một phút, tiếng vỗ tay của quan khách cũng kéo dài một phút như thể đang ca ngợϊ ȶìиᏂ yêu nồng thắm của cô dâu chú rể.
Khi Mạnh Kiến Sâm buông môi cô ra, chân Trần Lạc Như mềm nhũn, suýt nữa ngã vào lòng anh.
Anh đỡ lấy cô, nhẹ giọng an ủi: “Xong rồi”
Trải qua lễ cưới đó, nụ hôn đầu của Trần Lạc Như đã không còn. Cô cũng lần đầu tiên ý thức sâu sắc rằng mình chỉ là một con tốt bị hy sinh vì gia đình, không ai quan tâm đến hạnh phúc của cô cả.
Dù Mạnh Kiến Sâm luôn đối xử nhẹ nhàng với cô, nhưng trong lòng cô vẫn vô cớ ghét anh.
Người đàn ông cướp mất nụ hôn đầu của cô, không chỉ tước đoạt quyền yêu và được yêu của cô, mà còn đẩy cô vào “nấm mồ” của hôn nhân.
Cô ghét anh, ghét đến thấu xương.
Nghĩ tới đây, Trần Lạc Như thấy uất ức vô cùng.
Tên xấu xa này, lúc nãy lại dám hôn cô một cái!
Với Trần Lạc Như mà nói, đó là nỗi nhục lớn nhất!Trong phòng ăn sáng, gò má Trần Lạc Như vẫn còn ửng hồng.
Cô không nói chuyện với Mạnh Kiến Sâm, chỉ cắm đầu ăn.
Tay nghề của đầu bếp khá tốt, lại rất tinh tế, nắm vững được hồn cốt của ẩm thực điểm tâm Quảng Đông.
Bánh bao xá xíu, bánh bao trứng muối, bánh bao trứng sữa đều mềm mại thơm ngon, sườn hấp tương đen và chân gà hấp cũng đậm đà hương vị.
Quản gia Ngô bưng một bó hoa tươi còn đọng sương sớm đặt vào bình pha lê giữa bàn ăn.
Căn biệt thự lớn thế này, việc duy trì không hề đơn giản. Mỗi căn phòng đều được thay hoa tươi mỗi ngày, suốt 365 ngày trong năm không gián đoạn riêng khoản chi cho hoa tươi đã là một con số không nhỏ.
“Phu nhân, cô ăn có hợp khẩu vị không?” Quản gia hỏi.
“Ừm”Trần Lạc Như gật đầu, gắp thêm một miếng bánh củ cải vào đĩa.
“Đây là đầu bếp Quảng Đông mới mời về, nếu cô không ưng thì tôi đổi người khác”
“Không cần đổi” Trần Lạc Như thường giở tính trẻ con với người thân, nhưng trong đối nhân xử thế thì không đến mức quá khắt khe.
Mạnh Kiến Sâm lấy khăn ăn lau miệng, sau đó dùng khăn ướt lau tay.
Anh nói: “Anh phải đến công ty. Tối nay có tiệc, khoảng mười giờ mới về, em không cần đợi”
Trần Lạc Như liếc anh một cái tự tin thật đấy, ai nói cô sẽ đợi anh về? Cô còn mong anh đừng về nữa là khác.
“Nếu ban ngày em thấy buồn chán thì có thể ra ngoài đi dạo một chút”Mạnh Kiến Sâm lại dặn dò.
“Ồ?” Trần Lạc Như bắt đầu vận dụng đầu óc, âm thầm tính kế chạy trốn khỏi nhà.
“Ra ngoài phải mang theo vệ sĩ” Một câu này của Mạnh Kiến Sâm dập tắt toàn bộ ý định bỏ trốn trong đầu cô. “An toàn là trên hết”
Quả nhiên, anh chẳng tin cô được bao nhiêu.
Trần Lạc Như “hừ” một tiếng, không thèm đáp lại.
“Phu nhân, hành lý của cô đã được chuyển tới sáng nay, có cần kiểm tra không ạ?” Quản gia Ngô đúng lúc chen vào hòa giải không khí.
Nhắc đến cả đống hàng hiệu cô gửi theo đường máy bay, cuối cùng Trần Lạc Như cũng tươi tỉnh hẳn.
Thấy tâm trạng cô tốt lên, Mạnh Kiến Sâm mới yên tâm rời đi.
Người hầu chuyển từng thùng hành lý của Trần Lạc Như lên phòng thay đồ ở tầng hai.
Căn phòng thay đồ xa hoa rộng đến 300 mét vuông, tủ quần áo, tủ giày, tủ túi xách, tủ trang sức tất cả đều làm từ gỗ đỏ cao cấp.
Phòng thay đồ sạch sẽ không tì vết, trong không khí phảng phất mùi hương gỗ nhẹ nhàng.
Người hầu dùng kéo mở một thùng giấy, lấy ra một chiếc túi xách được bọc kỹ lưỡng.
“Cẩn thận!” Trần Lạc Như đón lấy chiếc túi, nhẹ nhàng mở ra, sau đó hôn lên rồi giơ cao lên trời: “Đây là bảo bối của tôi bé ngọt ngào Hermes Himalaya”
Chiếc túi Himalaya Birkin của Hermès sắc trắng xám nhạt như dãy núi tuyết Himalaya.
Túi được chế tác từ phần bụng của cá sấu bạch tạng, da mịn màng, đường vân tuyệt đẹp, cầm rất thích tay.
Một chiếc Himalaya Birkin bình thường cũng có giá thị trường khoảng 800.000 tệ (tức khoảng hơn 2,7 tỷ đồng VN).