Khóe mắt cô hơi ửng đỏ, lại càng khiến cô trông yếu đuối dễ bị bắt nạt: “Tôi…..”
Anh dùng ngón trỏ chặn lên đôi môi đỏ mọng của cô, ngăn cô nói tiếp, khẽ nói: “Còn ồn nữa thì ra ngoài ngủ”
Trần Lạc Như im bặt.
Đèn đầu giường tắt phụt. Cô bị người nào đó ôm gọn vào lòng, hoàn toàn không có cách nào phản kháng.
Cách mạng Pháp thất bại vì phục bích triều Bourbon, cách mạng Tân Hợi thất bại vì Viên Thế Khải phục bích, còn cách mạng chim hoàng yến thì… chết vì không mở điều hòa?
Buổi sáng, ánh nắng vàng óng len qua lớp rèm lụa mỏng, rải nhẹ lên tấm thảm lông cừu kiểu Âu trong phòng ngủ. Kim đồng hồ thạch anh lặng lẽ chỉ sang số “7”.
Một ngày mới bắt đầu bằng tiếng hét của Trần Lạc Như.
“Đồ dê xồm! Bỏ móng heo của anh ra!” Trần Lạc Như tỉnh dậy, phát hiện mình đang gối đầu lên cánh tay của Mạnh Kiến Sâm, mà tay anh thì vòng ngang eo cô, bàn tay hư hỏng đang đặt ngay đường cong thắt lưng của cô.
Mạnh Kiến Sâm bị tiếng hét chói tai của cô làm tỉnh giấc. Tay cô đang ra sức gỡ tay anh ra.
Anh theo phản xạ nhìn về phía cô đang lôi kéo.
Cô ngủ hay trở mình, váy ngủ lụa đã bị kéo cao lên, giờ đang nhăn nhúm ở ngang hông, bên dưới hoàn toàn phơi bày không sót chút gì.
Cái nhìn đó lập tức “xác thực” cho tội danh dê xồm của anh.
Trần Lạc Như cuống cuồng lăn khỏi lòng anh, không còn chút phong thái tiểu thư quý tộc nào, túm lấy một chiếc gối lông vũ đập anh tới tấp:
“Cho anh nhìn này! Cho anh nhìn này! Nhắm mắt lại mau!”
May mà cô không phải người vùng Đông Bắc, nếu không mà nói câu “Anh nhìn gì?”, Mạnh Kiến Sâm chắc cũng buột miệng đáp lại “Nhìn cô thì sao?”, lúc đó cô còn chẳng bay lên trời mất.
Bị đập vậy, Mạnh Kiến Sâm hoàn toàn tỉnh ngủ.
Phục vụ sáng nay rất “đầy đủ”, anh lập tức không còn buồn ngủ nữa.
Người phụ nữ này đúng thật là….Cho tí nắng thì muốn chói chang, cho tí nước thì muốn lũ lụt, cho cái giỏ rách là chui vào đẻ trứng luôn.
Vết thương trên môi Mạnh Kiến Sâm còn chưa lành, anh sợ sống với cô kiểu này, sớm muộn cũng thành tàn phế mất.
Anh đưa tay đỡ đòn mưa gối dồn dập, tay còn lại cũng không nhàn rỗi, túm cô kéo lại vào lòng.
“Đừng quậy nữa” Mạnh Kiến Sâm nói.
Trần Lạc Như ngẩng đầu, đôi mày thanh tú nhíu lại, tức giận nhìn anh:
“Em cứ muốn quậy đấy”
“Quậy nữa anh hôn em đó”Anh giật cái gối trong tay cô ném xuống giường.
“Có giỏi thì hôn đi!” Trần Lạc Như chẳng tin mấy lời dọa dẫm kiểu đó, mồm mép anh đúng là nói cái gì cũng ra.
Mạnh Kiến Sâm cúi đầu nhìn cô.
Làn da trắng hồng, đôi mắt long lanh linh động, hàng mi dày cong như quạt lông chim quạ.
Môi trên khẽ cong thành hình chữ “M” đẹp đẽ, dù không đánh son cũng hồng hào như cánh hoa anh đào.
Tranh thủ lúc cô vừa chớp mắt, Mạnh Kiến Sâm nhanh như chớp hôn “chụt” lên môi cô một cái.
Trần Lạc Như sững người gã đàn ông khốn nạn này… làm thật sao!?
Anh… anh vừa hôn cô!?
Trần Lạc Như lập tức đưa tay lau miệng, căm phẫn chất vấn:
“Anh làm cái gì vậy?”
“Em bảo anh hôn mà” Mạnh Kiến Sâm thong thả xuống giường, nói thêm:
“Cũng đâu phải chưa từng hôn”
Nói xong anh thản nhiên đi vào phòng tắm, để lại Trần Lạc Như ngồi ngây như gỗ đá.
Mạnh Kiến Sâm không phải lần đầu nhân lúc cô ngủ mà hôn trộm, mà là với câu “đã từng hôn” đó, Trần Lạc Như hoàn toàn nhớ rõ.
Đây không phải nụ hôn đầu tiên giữa họ, lần đầu tiên là… bốn năm trước.
Khi đó Trần Lạc Như vẫn đang học cấp ba tại Anh.
Trường Westminster nằm bên cạnh tu viện Westminster ở trung tâm London, được Nữ hoàng Elizabeth I thành lập từ thế kỷ XII, luôn có mối liên hệ sâu sắc với hoàng thất Anh. Mỗi năm, khoảng một nửa học sinh tốt nghiệp sẽ vào Oxford hoặc Cambridge.
Khác với Trần Lạc Như được nuôi dạy trong môi trường quý tộc, chị gái cô Trần Dạng lại lớn lên như cỏ dại.
Ấy vậy mà chính cô chị đó, đầu năm đã đính hôn với “thái tử” của Kinh Hoành Mạnh Kiến Sâm.
Kỳ nghỉ lễ Phục Sinh, Trần Lạc Như trở về Quảng Đông và lần đầu gặp Mạnh Kiến Sâm “anh rể tương lai”.
“Đây là vị hôn phu của chị Mạnh Kiến Sâm” Trần Dạng giới thiệu “Còn đây là em gái chị tên đầy đủ là Trần Lạc Như, tên ở nhà là Hoàn Hoàn”
“Chào em” Mạnh Kiến Sâm gật đầu, giọng điệu khách sáo, có phần xa cách.
“Chào anh rể” Trần Lạc Như biết nhà họ Trần phải rất vất vả mới kết được mối duyên này, miệng ngọt như mật.
“Anh còn chưa cưới chị em” Mạnh Kiến Sâm nhắc nhở cô.
Trần Lạc Như như thể vừa vuốt nhầm lưng hổ, lúng túng không biết nên phản ứng thế nào.
“Gọi anh là anh là được rồi” Mạnh Kiến Sâm nói nhẹ.
“Ừ đúng, gọi anh đi” Trần Dạng phụ họa.
Trần Lạc Như sững người, gương mặt ửng hồng, nhỏ nhẹ gọi một tiếng: “Anh…”
Và cứ như thế, cô quen biết Mạnh Kiến Sâm.
Thời gian đó, Mạnh Kiến Sâm hầu như cách ngày lại đến nhà họ Trần.
Ba mẹ Trần Lạc Như ban ngày bận rộn điều hành công ty, chị gái cô Trần Dạng tính tình ham chơi, thường xuyên vắng nhà.
Ngôi nhà to như vậy, chỉ còn mỗi Trần Lạc Như là chủ.
Mỗi lần chị gái ra ngoài chơi đều dặn cô phải giúp mình che giấu, kéo dài được lúc nào hay lúc ấy.
Mạnh Kiến Sâm rất kiên nhẫn với chị cô. Chị không ở nhà, anh cũng cứ ngồi chờ.
Mỗi lần thấy anh lại đến, Trần Lạc Như lại cảm thấy anh… thật đáng thương.
Đầu đội cả đồng cỏ mà chẳng hề hay biết.
Hết kỳ nghỉ, Trần Lạc Như quay lại Anh.
Tới kỳ nghỉ hè, cô về nước.
Tưởng là về làm phù dâu cho chị, ai ngờ Trần Dạng đi chơi quá trớn ngay trước lễ cưới thì phát hiện có thai, mà đứa bé… chẳng liên quan gì đến Mạnh Kiến Sâm.
Cả gia đình vây quanh Trần Lạc Như, dùng đủ lý lẽ và tình cảm, thuyết phục cô thay chị mình gả cho Mạnh Kiến Sâm.