Ừm, cũng đúng.
Đã là vợ chồng bốn năm, tất nhiên chẳng còn là người ngoài gì nữa rồi.
Mạnh Kiến Sâm bước đến bên cửa sổ sát đất, kéo tấm rèm thêu dày nặng ra.
Bên ngoài trời đã nhá nhem tối, giữa núi non cây xanh trập trùng, biệt thự rộng lớn tráng lệ như cung điện Versailles được ánh hoàng hôn phủ lên một lớp vàng dịu nhẹ.
Anh tháo hai chiếc khuy tay áo bằng vàng, một tay gỡ lỏng cà vạt.
Dáng người anh cao ráo thẳng tắp, lưng thẳng vai rộng, eo hẹp, đôi chân dài được chiếc quần tây ôm sát tôn lên một cách nổi bật.
Ăn no uống đủ, tinh thần của Trần Lạc Như phấn chấn trở lại, cô lại có sức gây chuyện.
“Tôi không muốn ngủ chung với anh” cô tuyên bố đầy chính nghĩa.
Mạnh Kiến Sâm thong thả nhắc nhở cô: “Bà Mạnh, chúng ta là vợ chồng hợp pháp”
Không trộm cũng chẳng cướp.
Ngủ cùng một phòng, là điều đương nhiên.
“Ai bảo anh cưới tôi chứ?” Trần Lạc Như đập gối, giọng đầy căm phẫn.
“Cả nhà em” Mạnh Kiến Sâm đáp một cách hùng hồn.
Trần Lạc Như bị câu nói đó làm nghẹn lời, tức đến mức không nói nổi.
Bao cảm xúc phức tạp đan xen trong lòng, cô quyết định nổi dậy khởi nghĩa.
Cô nhảy xuống giường trong bộ đồ ngủ, đi dép lẹp xẹp chạy tới cửa phòng, quay lưng về phía Mạnh Kiến Sâm hét lớn: “Tôi muốn ly hôn với anh!”
Cô là chú chim hoàng yến mềm mại đáng yêu, nhưng giờ đây chú chim hoàng yến ấy muốn cách mạng rồi!
Đám người hầu đứng ngoài hành lang lập tức đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám thở mạnh.
Nếu họ không nghe nhầm thì vừa rồi phu nhân nói muốn ly hôn với tiên sinh?
Vừa mới về nhà đã đòi ly hôn, đúng là giới nhà giàu biết chơi thật.
Cửa chính tầng một của biệt thự bị khóa chặt, Trần Lạc Như vặn tay nắm nhưng không mở được, cô không thể ra ngoài.
Cô lại chạy tới cửa sổ nhìn ra ngoài, trời đang tối dần, biệt thự thì nằm sâu trong rừng núi, nơi đây cô hoàn toàn xa lạ, chẳng biết đi đâu.
Cô chợt nhớ tới bộ phim “Người Phụ Nữ Gả Về Núi”, cảm thấy tình cảnh của mình cũng chẳng khá gì hơn.
Đều là bị “bán” vào núi, đều bị ép gả cho một gã đàn ông cô độc tất nhiên rồi, bắt cô hy sinh? Không đời nào! Cả đời này cũng không có chuyện đó.
Với trí tưởng tượng phong phú của cô, việc viết một bài đăng như vậy trên mạng cũng chẳng có gì lạ.
Cô như con ruồi mất đầu chạy vòng quanh tầng một, cuối cùng hết hơi ngồi bẹp xuống sofa.
Cô ôm lấy một chiếc gối, quyết định tối nay sẽ ngủ ở đây.
Trên lan can tầng hai, Mạnh Kiến Sâm đứng đó, ánh mắt nóng bỏng nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô.
“Thưa tiên sinh, phu nhân cô ấy…”quản gia Ngô vẻ mặt lo lắng.
“Cứ để cô ấy” Mạnh Kiến Sâm nói xong liền định quay người đi, nhưng chợt nhớ gì đó, lại dặn dò quản gia vài câu.
Quản gia Ngô lộ vẻ khó xử: “Tôi thấy… việc này không ổn lắm”
Phu nhân là người được nuông chiều từ bé, làm vậy có hơi tàn nhẫn quá, cô ấy sao chịu nổi kiểu “tra tấn” thế này.
Mạnh Kiến Sâm chỉ đáp: “Nghe tôi, cứ làm vậy”
Quản gia Ngô: “Tôi hiểu rồi”
Đúng là hơi độc đoán thật… nhưng mà ai bảo anh ta là tổng giám đốc cơ chứ.
Sau khi Mạnh Kiến Sâm trở về phòng, quản gia Ngô liền gọi một người hầu đến, dặn dò: “Tắt hết điều hòa ngoài phòng ngủ chính đi”
Lúc này ở Bắc Kinh đang là mùa hè, năm nay đặc biệt nóng, ban ngày mặt trời như thiêu đốt, đến đêm nhiệt độ vẫn hơn 30 độ C.
Haiz… không có điều hòa, phu nhân phải làm sao bây giờ!
Trần Lạc Như bị nóng đến tỉnh giấc.
Căn biệt thự như cái l*иg hấp khổng lồ, còn cô thì chẳng khác gì chiếc bánh bao bị hấp chín trong đó.
Cô đưa tay lau trán, mồ hôi rịn ra đầy những hạt nhỏ li ti, cả người thì dính dấp vô cùng khó chịu.
Tên Mạnh Kiến Sâm khốn nạn này, muốn tiết kiệm tiền điện để dành mua… quan tài chắc? Đến điều hòa cũng không cho bật!
Trần Lạc Như vừa dùng tay quạt gió vừa nguyền rủa trong bụng.
Ngực như có một ngọn lửa bùng cháy, càng nghĩ càng tức.
Cô hậm hực ném cái gối ôm đi, chuẩn bị lên tầng tìm anh tính sổ.
Lúc này, Mạnh Kiến Sâm đang nằm trên giường lớn trong phòng ngủ chính, ung dung xem trực tiếp trận bóng trên TV.
Hai năm trước, việc đầu tiên anh làm sau khi từ Mỹ về là bỏ ra ba trăm triệu euro đầu tư vào một đội bóng nổi tiếng tại Serie A, đồng thời trở thành chủ tịch mới của đội bóng đó.
Giới bên ngoài có nhiều ý kiến trái chiều phần lớn cho rằng cậu ấm nhà giàu tiêu tiền như nước, chơi bời sa đọa.
Nhưng đối với Mạnh Kiến Sâm, chuyện này nhằm gửi đi hai thông điệp quan trọng:
Một, Kinh Hoằng Holdings bắt đầu bước chân vào lĩnh vực thể thao;
Hai, Thái tử gia của Kinh Hoằng đã chính thức về nước.
Tuy rằng… cũng có một phần là sở thích cá nhân.
Nhưng với một đế chế thương mại như Kinh Hoằng, ba trăm triệu euro chẳng phải khoản đầu tư quá lớn.
Huống hồ, về lâu dài thì đây là một khoản đầu tư đáng giá.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa “cộc cộc”, kèm theo tiếng ai đó giận dữ mắng mỏ:
“Mạnh Kiến Sâm, mở cửa ra!”
“Có gan tắt điều hòa thì có gan mở cửa đi!”
“Mở cửa mau lên, đừng trốn bên trong im lặng, tôi biết anh đang ở trong đó!”
Mạnh Kiến Sâm bật cười không thành tiếng.
Anh tắt TV, thong thả bước ra mở cửa.
Trước cửa là một cô công chúa nhỏ đang nổi trận lôi đình.
Đôi mắt đào hoa long lanh nay đã tròn xoe vì tức giận, đôi môi đỏ mọng cứ lầm bầm oán trách.
Trần Lạc Như nhìn thấy anh, vốn định lớn tiếng chất vấn anh sao lại độc ác như vậy, đến cả công chúa hạt đậu cũng chưa từng chịu khổ như cô tối nay.
Phòng ngủ chính mát mẻ mượt mà, anh đúng là biết hưởng thụ.
Tiếc là, cô còn chưa kịp mở miệng thì cả người đã bị Mạnh Kiến Sâm bế bổng lên. Thế giới quay cuồng, trong vô thức cô vòng tay ôm lấy cổ anh.
Mạnh Kiến Sâm bế cô về lại giường lớn trong phòng ngủ chính, cúi đầu thì thầm bên tai:
“Còn muốn ly hôn nữa không?”
Hơi thở ấm nóng xen lẫn nguy hiểm phả bên tai khiến Trần Lạc Như rùng mình, cô trừng mắt nhìn anh như nhìn kẻ địch số một của đời mình.