“Không muốn ăn” Cô chẳng có chút hứng thú nào.
Quản gia Ngô liếc nhìn sắc mặt của Mạnh Kiến Sâm rồi nói tiếp: “Vậy cô có cần lên phòng nghỉ ngơi không ạ?”
“Tùy”
Thế là quản gia Ngô sai hai cô hầu gái đưa Trần Lạc Như lên phòng ngủ chính tầng hai nghỉ ngơi.
Thấy Trần Lạc Như đi xa, quản gia Ngô hỏi Mạnh Kiến Sâm: “Thưa ngài, hình như phu nhân…”
“Đừng lo cho cô ta” Mạnh Kiến Sâm khẽ vung tay, ra hiệu ông không cần nói nữa.
Sau khi hầu gái giúp Trần Lạc Như thay quần áo xong, họ nhẹ nhàng khép cửa rời đi.
Trần Lạc Như nằm trên chiếc giường lớn, ngước nhìn trần nhà lộng lẫy như bích họa trong nhà thờ.
Cô bi phẫn đến tột cùng, chỉ muốn tìm sợi mì treo cổ cho xong cuộc đời đau khổ này.
Cô nghĩ đến Lucas của cô, trái tim đau đớn không gì sánh nổi.
Mười phút sau, một bài thơ hiện đại chan chứa tình cảm xuất hiện trên trang cá nhân của Trần Lạc Như.
Mạnh Kiến Sâm đang dùng bữa sáng, khi thấy bài thơ này thì không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.
Gửi Lucas:
Không phải giấc mơ nào cũng kịp thực hiện,
Không phải lời nào cũng kịp nói cùng anh.
Một câu trân trọng, lại thêm một câu trân trọng,
Trong câu trân trọng ấy là nỗi u sầu ngọt ngào
Tạm biệt, Lucas yêu dấu của em.
Cô ta còn tâm trạng mà đăng bài thơ lên mạng xã hội.
Mạnh Kiến Sâm cười lạnh, gọi điện cho Cao Khiêm.
Hai tiếng sau, tại tòa nhà Kinh Hoành ở khu CBD.
Mạnh Kiến Sâm xuống xe, bước đi mạnh mẽ, ánh mắt không nhìn ngang ngó dọc, nhân viên thấy anh đều dừng lại cúi đầu chào.
Anh đi thang máy riêng lên tầng 58 văn phòng tổng giám đốc.
Cao Khiêm đã đợi sẵn bên trong.
Mạnh Kiến Sâm ngồi xuống ghế làm việc, đưa tay chỉnh lại tay áo, rồi mới lạnh nhạt hỏi: “Việc tôi giao thế nào rồi?”
“Thưa tổng giám đốc, đã tra ra rồi” Cao Khiêm nói “Lucas là người làm thuê cho nhà họ Trần”
Ở Quảng Đông, người ta thường gọi cấp dưới là "mã tử" (tay chân).
Nghe xong, Mạnh Kiến Sâm cau mày.
Cô ta lại yêu một tên mã tử?
Còn làm thơ vì một tên mã tử?
Không làm bà Mạnh cho tử tế, cô ta muốn làm gì chứ?
Ngón tay Mạnh Kiến Sâm gõ nhẹ lên bàn làm việc bằng gỗ tử đàn, hồi lâu sau anh nói: “Cho hắn ta năm triệu, bắt hắn ra nước ngoài, không được đặt chân về nước nữa”
Cao Khiêm sững sờ, hỏi: “Cái này… phải đưa thế nào?”
Mạnh Kiến Sâm liếc anh ta một cái: “Còn cần tôi dạy à?”
Séc cũng được, tiền mặt cũng được, đô la hay bảng Anh đều ổn.
Cao Khiêm chưa hiểu rõ ý, đành xác nhận lại: “Ngài chắc chắn muốn đưa tên mã tử đó năm triệu?”
“Anh thấy ít à?” Mạnh Kiến Sâm chắp tay, ánh mắt sắc lạnh.
Cao Khiêm nghĩ một lúc rồi hỏi tiếp: “Vậy có cần thuê người chăm sóc hắn không ạ?”
Mạnh Kiến Sâm cười lạnh: “Sao? Hắn không thể tự lo cho bản thân à?”
Lần đầu tiên Cao Khiêm cảm thấy mình không hiểu nổi ý Mạnh Kiến Sâm.
Anh đành mở điện thoại, đưa ra tấm ảnh Lucas đưa cho Mạnh Kiến Sâm xem.
Cao Khiêm cẩn thận hỏi: “Thưa tổng giám đốc, ngài nhìn con ‘mã tử’ này đi, nó tự chăm sóc sao nổi?”
Trong ảnh là một chú ngựa con màu trắng đôi mắt tròn xoe đầy nghi hoặc.
Vào lúc hoàng hôn, mặt trời đỏ rực như quả đèn cam đang cháy, từ từ lặn về phía Tây.
Dãy núi xa xa hiện lên như những đường viền màu lam tím, chim bay về rừng, để lại vệt trắng mờ trong không trung.
Trần Lạc Như nằm mơ mơ màng màng trên chiếc giường êm ái gần như cả ngày, khi tỉnh khi mê.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.
“Phu nhân, cô tỉnh chưa ạ?” Là giọng của hầu gái.
Trần Lạc Như từ từ mở mắt, chẳng buồn trả lời.
Hầu gái lại nói: “Phu nhân, ngài đã về rồi”
Trần Lạc Như giật mình, vội nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp.
Có lẽ vì đợi một lúc không thấy động tĩnh gì, Mạnh Kiến Sâm liền đẩy cửa bước vào.
Trần Lạc Như vẫn đang nằm trên giường. Mái tóc đen óng buông về một phía, hai cánh tay trắng ngần đặt bên giường, vóc dáng thon thả ẩn hiện trong lớp chăn tơ tằm, đôi bàn chân nhỏ trắng nõn thò ra khỏi mép chăn.
Hầu gái nhẹ nhàng đặt khay thức ăn lên đầu giường rồi lặng lẽ lui ra.
Trên khay là một bát cháo hải sản nóng hổi, có thêm sò, sò điệp và bào ngư rất bổ dưỡng.
Bên cạnh là đĩa dimsum tinh xảo gồm há cảo tôm, xíu mại cua hấp và bánh scone kiểu Anh toàn là món cô thích.
“Em còn định ngủ đến bao giờ?” Mạnh Kiến Sâm đứng bên giường, lạnh lùng hỏi.
“Liên quan gì đến anh” Trần Lạc Như dứt khoát không giả vờ nữa, trở mình quay lưng lại với anh.
Chiếc áo ngủ lụa bị kéo căng tạo thành những nếp sóng, mờ mờ hiện ra hoa văn hồng nhung.
“Dậy ăn cơm” Mạnh Kiến Sâm ngồi lên mép giường, vừa rồi người hầu nói cô cả ngày chưa ăn gì, cảm xúc còn rất căng.
“Thà chết đói còn hơn bị anh nhốt lại làʍ t̠ìиɦ nhân cấm túc” Trần Lạc Như chẳng thèm để ý đến sự giả vờ quan tâm của anh.
Mạnh Kiến Sâm: “…”
Cái kiểu nói “Lạc ngữ” vô nghĩa của cô đúng là hết biết.
Trần Lạc Như thực sự đói bụng, trước sự cám dỗ của đồ ăn, cô không cầm cự được lâu.
Cô miễn cưỡng ngồi dậy: “Tôi chỉ ăn một chút thôi”
Dù Trần Lạc Như tính khí như trẻ con, nhưng bao năm học hành theo kiểu quý tộc Anh, cô vẫn khác hẳn với các cô gái bình thường.
Lúc ăn, cô rất tao nhã, dù đói đến mấy cũng ăn chậm rãi nhai kỹ.
Ngay cả lúc ăn bánh scone, cô cũng cẩn thận đến mức không để rơi một mẩu bánh người ta nói rằng, trước kia ở châu Âu, bánh scone từng được dùng để kiểm tra lễ nghi khi dùng bữa của phụ nữ quý tộc.
Tiếc là, cô ăn quá nhiều, sạch luôn cả khay đồ ăn.
Cô không coi Mạnh Kiến Sâm là người ngoài nếu là trước mặt người đàn ông mình có cảm tình, chắc chắn cô sẽ không ăn uống vô tư đến vậy.