Khu này tập trung toàn các gia đình giàu có quyền thế, ai ai cũng là những đại gia tài phiệt.
Trần Lạc Như chẳng muốn đến đó chút nào nhà cô ở miền Nam kia mà.
Giữa hồ nhân tạo rộng lớn là một hòn đảo nhỏ, trên đảo có một tòa lâu đài xinh đẹp, và cô chính là nàng công chúa được cưng chiều nhất trong lâu đài ấy.
Trong hồ nuôi thiên nga trắng, trên cây có cò trắng mỏ vàng đậu.
Ở đó rợp bóng cây xanh, cỏ mọc mượt như nhung, cô thường cưỡi con ngựa con yêu quý của mình lang thang trong khu trang viên.
Đói thì ăn trái cây, khát thì uống sương mai.
Tiên nữ nhỏ thì nên sống một cuộc đời thanh cao, không dính khói lửa nhân gian.
Chứ không phải như bây giờ, bị ép đến ở cái nơi nhỏ xíu đáng thương kia.
Nghĩ đến đây, lòng Trần Lạc Như chợt trào dâng nỗi buồn.
Cô nói: “Tôi không đi!”
Mạnh Kiến Sâm phủi nhẹ quần tây, thản nhiên hỏi: “Vậy em muốn đi đâu?”
“Tôi muốn về nhà!” Trần Lạc Như tức giận đáp.
“ Chúng ta đang về nhà đấy ạ” tài xế vừa nói vừa nhấn ga.
“Tôi muốn về Quảng Đông!”Trần Lạc Như lên tiếng phản đối.
“Lúc ở trên máy bay, anh đã gọi điện cho ba mẹ em rồi” Mạnh Kiến Sâm ung dung nói “Họ dặn anh phải chăm sóc em thật tốt”
“Còn nói thêm, nếu em dám một mình quay về Quảng Đông, họ sẽ không mở cửa cho em”
Trần Lạc Như: “…”
Quả nhiên, đây chính là một âm mưu từ đầu đến cuối.
Cô nghiến răng: “Tôi không tin, trừ khi họ nói trực tiếp với tôi!”
Mạnh Kiến Sâm không hề vội, lập tức gọi video và đưa điện thoại cho Trần Lạc Như.
Nhìn thấy ba mẹ quen thuộc, cổ họng Trần Lạc Như nghẹn lại: “Ba mẹ ơi, con là Hoàn Hoàn nè”
Phó Lệ Phương hỏi: “Hoàn Hoàn, con đến Bắc Kinh rồi à?”
Hoàn Hoàn là tên thân mật của Trần Lạc Như từ nhỏ.
Cô gật đầu, nói: “Ba mẹ ơi, con muốn về nhà”
Phó Lệ Phương: “Nhà chồng con nhà họ Mạnh chính là nhà của con mà, sao con lại nói vậy? Con học nhiều quá thành ngốc rồi hả?”
Cái gì gọi là nhà chồng là nhà mình? Sao nhà họ Mạnh lại tự nhiên thành nhà của cô?
“Gia quy nhà họ Trần ghi rõ, con gái đã gả ra ngoài thì không được ghi tên vào gia phả nữa” Trần Quảng Long tiếp lời “Con đã bị xóa khỏi gia phả nhà họ Trần rồi”
Trần Lạc Như: “…”
Cái… cái gì thế này? Sao cô không hề hay biết?
Trần Quảng Long thấy sắc mặt con gái không tốt, dịu giọng ba phần an ủi:
“Nhà họ Mạnh chịu đưa con vào gia phả, đó là vinh hạnh lớn cho nhà họ Trần mình”
Trán Trần Lạc Như choáng váng.
Cô còn đang định ly hôn cơ mà, sao lại bị ghi tên vào gia phả nhà chồng rồi?
“Con kết hôn rồi thì phải chuyển tên khỏi gia phả, giờ cuối cùng cũng có chỗ yên ổn” Phó Lệ Phương vui vẻ nói.
Giọng bà rạng rỡ, không hề có chút quyến luyến nào.
Trần Lạc Như bắt đầu nghi ngờ ba cô đã thua bạc ở Macao, nên đành “bán” cô cho Mạnh Kiến Sâm để trả nợ. Nếu không thì sao lại không cho cô về nhà?
Cô ôm điện thoại tránh xa Mạnh Kiến Sâm, thì thầm vào mic:
“Ba mẹ, nếu hai người bị bắt cóc thì hãy chớp mắt cho con biết nha”
Trần Quảng Long như không nghe thấy lời cô, ông vừa đậy nắp tách trà, vừa nói giọng đầy ẩn ý: “Hoàn Hoàn à, con hãy sống tốt với A Thâm nhé. Nếu nhớ ba mẹ, thì dẫn nó về thăm chúng ta”
“A Thâm là chàng rể tốt đó”ông nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp “Nó giúp ba trúng ba gói thầu PPP lớn liên tiếp, ba năm tới công ty không cần lo doanh thu nữa”
“Phải đó, nó còn nói sau này không cần chu cấp cho con nữa, nó sẽ nuôi con” Phó Lệ Phương xúc động “Tìm được chàng rể tốt như vậy, soi đèn l*иg cũng khó kiếm!”
Trần Lạc Như: “…”
Vậy nghĩa là… tài chính từ nhà mẹ đẻ cũng bị cắt rồi sao?
Bao nhiêu lời nói, lọt vào tai Trần Lạc Như, chỉ còn đọng lại một câu:
Cô đã bị nhà họ Trần bán cho Mạnh Kiến Sâm.
Đã là thế kỷ 21 rồi, sao vẫn còn chuyện “bán con gái để cầu vinh” hoang đường như vậy?
Cuộc đời cô, đúng là một bi kịch.
“Lucas đâu?” Trần Lạc Như hỏi tiếp.
“Con nói nó à?” Phó Lệ Phương đáp “Sao mà tiện theo con ra Bắc Kinh được?”
“Không được, con muốn gặp nó!”
“Gặp nó làm gì? Con đã có chồng rồi, phải biết thu lòng lại, đừng suốt ngày nghĩ đến mấy chuyện ngoài lề”
“Lucas lớn lên cùng con, sao lại không cho con gặp? Nó nhất định cũng rất nhớ con. Ba mẹ đưa nó đến đây, cho con gặp một lần!”
“Con ra nước ngoài lâu như vậy, nó quên con từ lâu rồi. Tính nó bướng, con còn không biết sao?”
Trần Lạc Như còn định nói thêm thì điện thoại đã bị Mạnh Kiến Sâm cầm lại, anh nói:
“Ba, mẹ, con cúp máy trước nhé”
Trần Quảng Long: “Ừ, nhớ chăm sóc Hoàn Hoàn cho tốt”
Mạnh Kiến Sâm: “Con biết rồi”
Anh lạnh lùng cúp máy.
Đồ xấu xa! Đến một chút tình thân cuối cùng giữa cô và gia đình mà anh cũng muốn cắt đứt!
Sau 40 phút lái xe, họ đến khu biệt thự Lang Nhạc số 1.
Cổng lớn mở ra, xe chầm chậm chạy vào khuôn viên.
Quản gia Ngô dẫn theo hàng dài người giúp việc đứng nghiêm chỉnh trong sân, cung kính chờ đợi.
Vừa thấy Trần Lạc Như bước xuống xe, họ đồng loạt cúi đầu chào:
“Thưa phu nhân, chào mừng về nhà!”
Cô ngẩng đầu nhìn tòa biệt thự hai tầng sang trọng trước mặt, chỉ cảm thấy nơi này chẳng khác nào cái l*иg son mà Mạnh Kiến Sâm đã chu đáo chuẩn bị để nhốt cô.
Quản gia Ngô tiến lên, nói: “Phu nhân, phòng thay đồ đã được dọn sẵn cho cô. Hành lý khi chuyển tới sẽ do người giúp việc lo liệu, cô không cần bận tâm”
Nhưng Trần Lạc Như giờ đâu còn tâm trí mà lo mấy cái túi hiệu với quần áo xa xỉ trên máy bay. Trái tim cô, mệt rã rời.
“Bữa sáng đã được chuẩn bị, cô có muốn dùng không ạ?” Quản gia hỏi.