Chúc Cát bị đánh một cú khiến lửa giận trong đầu bùng phát, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thích Tâm, mọi lý trí đều bay sạch.
Hắn đá Thích Tâm thêm một cú, rồi lắc lắc cổ tay bị thương, bước nhanh về phía Thích Tâm, hiển nhiên là một cú chưa đủ, còn muốn đá thêm vài phát nữa.
Đạo diễn hoảng hốt hét lên, chẳng kịp chờ ai phản ứng, tự mình lao thẳng lên sân khấu.
Tiểu Kinh Ba lúc này cũng đã kịp vọt tới, chắn trước mặt Thích Tâm, gập người xuống, điên cuồng sủa về phía Chúc Cát. Nhưng Chúc Cát không hề dừng bước, một chân đá bay con chó nhỏ ra xa.
Thích Tâm vốn đang ngồi lập tức bật dậy, cúi người đỡ lấy Tiểu Kinh Ba bị đá văng, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chúc Cát.
Ánh mắt luôn ôn hòa của cậu giờ đây trở nên lạnh giá. Chúc Cát bị cái nhìn ấy làm cho khựng một nhịp, đầu óc đang hỗn loạn bỗng chốc tỉnh táo hơn.
Lúc này đạo diễn cũng đã lao lên, lập tức giữ chặt Chúc Cát, chỉ sợ hắn phát điên mà lao tới đánh Thích Tâm.
Mồm mép thì có thể châm chọc người khác, nhưng động tay đánh người ngay trên sóng livestream trước hàng triệu khán giả thì là chuyện hoàn toàn khác. Bình thường Chúc Cát miệng có thối mấy thì cũng biết giữ mức độ, hôm nay không biết nổi cơn điên gì, một chút lý trí cũng không còn, thật sự động thủ!
Hai gã to con đang áp chế Hoàng Toàn đột nhiên thấy lòng bàn tay tê rần, Hoàng Toàn nhân lúc đó chớp thời cơ, lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất. Hắn chẳng buồn để ý đến cái túi nhỏ bị túm trong tay bọn chúng, ba chân bốn cẳng chạy về phía Thích Tâm.
Thích Tâm thấy Hoàng Toàn chạy đến gần sân khấu thì vội dùng ánh mắt ngăn lại, không cho hắn xông tới.
Lúc này Chúc Cát bị đạo diễn cùng mấy nhân viên lao tới giữ chặt. Có vẻ hắn cũng đã lấy lại được chút lý trí, không định tiếp tục nhào lên.
Chúc Cát vỗ trán, ánh mắt mơ màng nhìn về phía Thích Tâm, phải mất một lúc mới nhớ ra mình vừa làm gì. Cổ họng như bị gỉ sét, cất tiếng khàn khàn hỏi đạo diễn.
“Livestream... chưa bị cắt à?”
Đạo diễn trừng mắt liếc hắn một cái: “Cảm ơn nhé, suýt nữa lôi cả tôi lên sóng luôn rồi.”
Chúc Cát sững sờ, lại quay sang nhìn Thích Tâm. Nhưng Thích Tâm không nhìn hắn, chỉ hơi nghiêng đầu đi chỗ khác.
Không hiểu vì sao, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng hắn lúc nãy lại lặng lẽ trỗi dậy, khiến cả người hắn run rẩy. Không chỉ thân thể mà ngay cả tim cũng lạnh ngắt.
Lần này to chuyện rồi.
Thích Tâm ôm lấy Tiểu Kinh Ba, cổ áo đỏ sậm bị Chúc Cát kéo nhăn nhúm, phần cổ cao vốn được che kín cũng hơi mở, để lộ ra một vết ửng đỏ.
Cửa lớn trường quay không biết bị mở từ lúc nào. Một bóng người cao lớn đứng ngay trước cửa, chỗ đó tối tăm nên không nhìn rõ mặt mũi. Thích Tâm chỉ theo bản năng cảm thấy người đó đang nhìn mình.
Cậu liếc qua, rõ ràng nơi đó tối om nhưng không hiểu sao cậu cứ cảm thấy người kia đang đối diện với mình.
Hai người chỉ chạm mắt trong chốc lát. Sau đó, người nọ xoay người rời đi, để lại một bóng lưng thẳng tắp, dần khuất sau cánh cửa.
Lúc này, người điều phối sân khấu đột nhiên bước lên, cúi đầu thì thầm gì đó vào tai đạo diễn.
Giây tiếp theo, đạo diễn không kìm được bật thốt: “Cái gì! Tổng giám đốc Ân vừa tới!”
Vì khoảng cách gần nên Thích Tâm cũng nghe thấy, cậu hơi nghiêng đầu.
Tổng giám đốc Ân?
Là người vừa nãy đứng ở cửa sao?
Đạo diễn hét xong mới hoàn hồn, lập tức quay lại lườm Chúc Cát một cái sắc lẹm.
Dưới sân khấu có người gọi: “Đạo diễn Livestream cuối cùng cũng ngừng rồi!”
Buổi phát sóng trực tiếp đã cắt, tiếng đàn piano cũng dừng, hình ảnh trên màn hình lớn chuyển sang đen thẫm, trống trơn như chưa có gì xảy ra.
Thế nhưng, những cánh hoa hồng rải đầy đất vẫn nằm đó như một lời nhắc nhở, rằng vừa rồi không phải ảo giác.
Chắc chắn livestream đã bị dừng hẳn, đạo diễn mới nghiến răng ken két, vẫn không nhịn được hừ lạnh một tiếng với Chúc Cát.
“Chúc Cát, giỏi lắm! Cậu không muốn làm nghề này nữa thì thôi, việc gì phải kéo tôi xuống cùng?”
Luồng khí âm lãnh bao trùm lấy Chúc Cát vừa tan, thái dương hắn rịn một lớp mồ hôi lạnh. Còn chưa kịp hoàn hồn đã nghe tiếng đạo diễn quát, hai chân mềm nhũn ngồi phịch xuống đất.
Lần này thì đúng là không xong rồi. Sao hắn lại... kích động đến thế?
Livestream bị gián đoạn, buổi talk show xem ra cũng không thể tiếp tục. Thích Tâm nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Kinh Ba vẫn còn căng cứng trong lòng, ánh mắt chuyển sang đạo diễn.
Đạo diễn nhìn Thích Tâm liền cảm thấy đau răng muốn chết.
Hắn không tin vào quỷ thần, nhưng vẫn cúi người, hạ giọng nói với Thích Tâm.
“Tôi nghe nói cậu là sinh viên khoa máy tính của một trường đại học trọng điểm? Tôi mặc kệ cậu đã dùng virus gì, động tay động chân ra sao khiến chương trình thành ra thế này. Dù sao thì mục đích của cậu cũng đạt được rồi. Nhưng mong cậu sau này biết giữ mồm giữ miệng. Tôi không chỉ là đạo diễn của một chương trình nhỏ thôi đâu.”
Đây là đang... đe doạ cậu?