Chương 4

“Thích Tâm tiên sinh, có phải cậu đang đợi... cậu ta xuất hiện?”

Chúc Cát giơ tay, chỉ thẳng về phía góc phòng phát sóng. Từ chỗ đó, Hoàng Toàn bị hai gã lực lưỡng áp giải, còn Tiểu Kinh Ba cũng bị một tên khác tóm trong tay, giãy giụa tuyệt vọng, chỉ có thể phát ra vài tiếng rên ư ử.

Máy quay lập tức chuyển hướng theo cử chỉ của Chúc Cát, ống kính nhắm thẳng về phía Hoàng Toàn.

Thích Tâm khẽ chớp mắt mấy cái, nhẹ nhàng nâng tay áo che mũi miệng, định giả vờ phát bệnh rồi ngất xỉu, dù thế nào cũng phải phá ngang buổi phát sóng trực tiếp này trước đã.

Chúc Cát chuẩn bị mở miệng, dùng lời lẽ đanh thép vạch trần mấy trò mèo của cậu, thì đèn trong phòng đột nhiên đồng loạt vụt tắt.

Chúc Cát sững sờ, hốt hoảng kêu lên: “Chuyện gì vậy? Không phải người kia đã bị...” Khống chế rồi sao?

Lập tức có nhân viên điều khiển hiện trường lên tiếng: “Hình như chỉ là cầu dao bị ngắt, sẽ khôi phục ngay!”

Vừa dứt lời, đèn trong phòng phát sóng quả nhiên sáng trở lại. Tuy đèn tắt, nhưng mười mấy chiếc máy quay vẫn hoạt động bình thường, không hề bị ảnh hưởng, tất cả cảnh tượng vừa rồi đều được phát trực tiếp rõ mồn một.

Ánh đèn vừa sáng, Chúc Cát còn tưởng chỉ là Thích Tâm gặp may, đúng lúc cầu dao bị ngắt. Thế nhưng, ngay sau đó, một cánh hoa đỏ tươi bỗng rơi xuống người hắn.

Chúc Cát giơ tay nhặt cánh hoa, ngẩng đầu nhìn lên mái studio.

Không chỉ riêng hắn, toàn bộ studio giờ đều đang chậm rãi rơi xuống những cánh hoa đỏ rực, mùi hoa hồng dần lan tỏa trong không khí.

“Chuyện này là sao…?”

Đạo diễn nhặt một cánh hoa lên, ngước nhìn trần nhà hoàn toàn trống rỗng, rõ ràng không thể có bất kỳ cơ quan nào, gương mặt tràn đầy hoang mang.

Một cánh hoa mềm mãi nhẹ nhàng dừng trên hàng mi dày rậm của Thích Tâm, rồi lặng lẽ rơi xuống.

Thích Tâm giơ tay nhặt lấy cánh hoa, nhìn màu đỏ tươi trên đầu ngón tay, ánh mắt thoáng xuất thần.

Đang bị mấy gã đàn ông to khỏe đè xuống, Hoàng Toàn khi nhìn thấy những cánh hoa hồng rơi đầy trời, ngơ ngẩn mất một lúc, rồi không còn giãy giụa nữa, chỉ vùi đầu xuống sàn không chịu ngẩng lên.

Buổi phát sóng trực tiếp vẫn đang tiếp tục, nhưng rõ ràng tất cả đều bị trận mưa hoa không biết từ đâu tới làm cho mụ mị đầu óc, não như chết máy.

Những cánh hoa ấy giống như mưa xuân, lặng lẽ bay khắp không gian.

Chúc Cát bị hoa rơi trúng người, ánh mắt hắn rối loạn một hồi, rồi đột nhiên dừng lại ở màn hình lớn phía sau. Màn hình vẫn còn dừng lại ở đoạn văn hắn vừa đọc.

“Anh ấy thích nhất là tặng tôi hoa hồng đỏ, nhưng lại sợ gai nhọn làm tôi bị thương, mỗi lần đều cẩn thận nhổ đi từng cái một, có khi dứt khoát bao phủ tôi bởi những cánh hoa đỏ thẫm, chơi xấu nhìn tôi bị chôn vùi bên trong."

Chúc Cát trợn tròn mắt, quay đầu nhìn về phía Thích Tâm.

Thích Tâm vẫn ngồi yên tại chỗ, vạt áo trường bào buông thả bên người, sắc đỏ thẫm càng tôn lên làn da trắng sứ. Từng cánh hoa rơi trên mái tóc đen nhánh của cậu, còn cậu thì vẫn ngơ ngẩn vuốt ve cánh hoa giữa ngón tay.

Một luồng khí lạnh đột nhiên tràn qua lưng Chúc Cát. Còn chưa kịp phản ứng, hắn đã thấy vô số cánh hoa hồng dày đặc từ trên trời đổ xuống, nhanh chóng bao trùm lấy Thích Tâm.

Cùng lúc đó, bản nhạc nền vốn chưa ai tắt do hỗn loạn cũng đột ngột dừng lại. Một góc sân khấu vang lên tiếng đàn piano.

Những phím đàn đen trắng không ai chạm vào lại tự động nhảy múa, tấu lên một khúc nhạc hôn lễ da diết, triền miên.

Sau lưng bọn họ, màn hình lớn bị một mảng đen như mực từ trong góc tràn đến bao trùm toàn bộ. Giữa nền đen ấy, một đóa hoa màu máu nở rộ, từng giọt từng giọt biến thành hai hàng chữ lớn rồng bay phượng múa.

Nét chữ đẹp mê người, phóng khoáng mà chứa đầy sát khí, giống như được viết bằng những giọt máu chảy mãi không ngừng.

Hai hàng chữ ấy chỉ có vỏn vẹn tám chữ:

“Phật không độ ta - Chỉ người có thể.”

Chúc Cát bước chân run rẩy, lùi lại một bước, ngã bệt xuống đất.

Thích Tâm bị bao phủ bởi lớp hoa hồng dày đặc, cậu chậm rãi giơ tay gạt đi lớp cánh hoa nhẹ bẫng, để lộ nửa thân người.

Lúc này trông cậu giống như đang ngồi giữa biển hoa đỏ thẫm, áo đỏ, tóc đen, cánh hoa phủ đầy.

Cậu nhẹ nhàng phủi đi những cánh hoa trên người, nhưng vẫn còn một cánh dính chặt bên khóe môi như tuyên bố chủ quyền.

Không một ai dám dừng camera, mọi thứ tiếp tục được phát trực tiếp, mà những khán giả đang ngồi trước máy tính hoặc cầm điện thoại đều sốc bay màu. Bình luận trên màn hình im bặt, rồi lập tức nổ tung, chi chít đầy dày đặc.

[Mẹ nó! Đây là tình huống gì vậy!]

[Thật sự có quỷ sao!]

[Không phải tôi mù chứ? Hay là tôi xuất hiện ảo giác?]

[Không phải ảo giác, tôi cũng thấy được!

Chúc Cát đã bị dọa choáng váng!]

Giờ này, khắc này, khắp nơi trên Internet bởi vì một người mà bùng nổ!

Tác giả có lời muốn nói:

Lăn lộn cầu yêu thích! Cầu bình luận! o(≧▽≦)o