Chúc Cát cắn chặt hàm dưới, hít sâu một hơi, không đọc nữa mà nhìn thẳng về phía đạo diễn. Đạo diễn hiểu ý, lập tức cho đổi nhạc nền trong phòng ghi hình, từ nhẹ nhàng thành khẩn trương.
Thích Tâm khẽ nâng mi, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào Chúc Cát, cậu biết hắn sắp tung tuyệt chiêu.
Quả nhiên, Chúc Cát đổi tư thế ngồi, ánh mắt dán chặt vào người Thích Tâm, bên môi nở một nụ cười nhạt, ném ra câu hỏi đầu tiên.
“Thích Tâm tiên sinh, cậu tin rằng trên đời này có quỷ không?”
Thích Tâm khẽ cười: “Quỷ thần vốn ở trong tim.”
Một câu, không nói là tin nhưng cũng chẳng phủ nhận, y như chưa trả lời.
Chúc Cát cũng không vì thế mà nản lòng. Hắn vốn có nguyên bộ chiêu thức chuyên để “lột mặt” mấy minh tinh nhỏ hay hot boy mạng đáng giận này trong show của mình.
Hắn không nhanh không chậm, hỏi tiếp câu thứ hai.
“Người yêu của cậu, tức là Quỷ Vương, thật sự tồn tại sao?”
Câu hỏi này thực ra không khác mấy với câu hỏi đầu tiên, nhưng nếu Thích Tâm phủ nhận, chẳng phải rõ ràng đang ngầm thừa nhận, câu truyện hot rần rần trên mạng kia là giả sao?
Chúc Cát chăm chú nhìn Thích Tâm, muốn xem cậu sẽ trả lời thế nào.
Thích Tâm hơi nghiêng đầu, nhìn lên màn hình lớn phía sau, nơi đang phát những đoạn văn miêu tả chuyện tình đẹp như mơ. Giữa đôi mày là sự dịu dàng, tràn đầy lưu luyến.
Một lúc lâu sau, cậu mới quay đầu nhìn Chúc Cát, nhẹ nhàng đáp một câu.
“Anh nghĩ sao?”
Chúc Cát vẫn giữ nguyên nụ cười, không tiếp tục xoáy sâu vào câu hỏi, hiển nhiên đây vẫn chưa phải tuyệt chiêu thực sự của hắn.
Hắn vỗ tay vài cái, vẻ mặt tràn đầy mong đợi mà dẫn dắt sang chủ đề tiếp theo.
“Trước đây tôi từng xem qua vài chương trình mà Thích Tâm tiên sinh tham gia, biết rằng cậu có những năng lực khá khác thường, ví dụ như chỉ cần búng tay một cái sẽ khiến cả trường quay tối om, hay phẩy tay có thể biến ra hoa tươi giữa không trung... Không biết hôm nay, Thích Tâm tiên sinh có thể biểu diễn một chút cho các nhân viên và khán giả trực tiếp trên sóng xem được không?”
Chúc Cát vừa dứt lời, Thích Tâm vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, còn Hoàng Toàn đứng lặng lẽ trong góc từ nãy đã xoay người rời đi.
Thích Tâm nhẹ nhàng liếc một vòng xung quanh, tay phải khẽ nâng, tay áo rộng rủ xuống để lộ cổ tay trắng sứ. Đầu ngón tay khẽ miết, một tiếng búng vang lên.
Trong trường quay ngoại trừ bản nhạc nền đang phát đi phát lại thì im lặng đến kỳ lạ. Đèn vẫn sáng choang, mười mấy chiếc camera với đèn đỏ nhấp nháy tiếp tục ghi hình, phát trực tiếp toàn bộ hình ảnh ra ngoài.
Thích Tâm hơi sững người. Đáng lẽ đèn ở trường quay phải bị Hoàng Toàn ngắt từ xa, nhưng lần này lại không có gì thay đổi.
Khóe môi Chúc Cát cong lên ngày càng rõ rệt. Hắn không nói gì, chỉ chăm chú quan sát Thích Tâm, bộ dạng như thể đang chờ xem cậu sẽ diễn tiếp thế nào.
Thích Tâm từ tốn buông tay, quay đầu nhìn về chỗ Hoàng Toàn vừa đứng nhưng ở đó giờ đã trống không.
Chúc Cát bất ngờ bước tới trước mặt Thích Tâm, kéo tay áo rộng của cậu ra, không cho từ chối mà lật ngược tay áo ngay trước ống kính camera.
“Thích Tâm tiên sinh, cậu đang làm gì vậy? Không phải búng tay một cái là có thể tắt hết đèn trong trường quay à? Sao hôm nay lại không hiệu nghiệm? Thế còn trò biến ra hoa đâu rồi? Tôi đã giúp khán giả kiểm tra tay áo của cậu rồi, bây giờ cậu có thể tiếp tục biểu diễn.”
Lời nói của Chúc Cát mang theo sự giễu cợt rõ ràng, hắn cảm thấy đã nắm chắc phần thắng, cho rằng Thích Tâm không còn đường lui.
Thích Tâm vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, chậm rãi chỉnh lại tay áo bị Chúc Cát thô lỗ kéo nhăn nhúm. Khuôn mặt như tranh vẽ hơi cúi xuống, nhưng trong lòng đã bắt đầu suy nghĩ cách ứng phó và lý do để thoái thác.
Thông thường, lúc này Hoàng Toàn sẽ lén ngắt công tắc đèn, rồi trong bóng tối, Tiểu Kinh Ba* mà cậu nuôi sẽ ngậm hoa tươi lao nhanh đến giao cho cậu, để cậu giấu trong tay áo. Cũng chính là để phòng những trường hợp bị kiểm tra trước như hành động của Chúc Cát vừa rồi.
*Tiểu Kinh Ba: giống chó Bắc Kinh nói chung, thường là loại có thân hình nhỏ nhắn.
Nhưng giờ phút này đèn chưa tắt, Tiểu Kinh Ba cũng chưa xuất hiện, Thích Tâm liền hiểu ngay, Chúc Cát đến đây có sự chuẩn bị, hắn đã sớm nhìn thấu mấy chiêu trò kia của cậu.
Nếu không nhanh nghĩ ra đối sách, chỉ e là bước tiếp theo Chúc Cát sẽ lập tức vạch trần cậu.
Quả nhiên, Chúc Cát rất kiên nhẫn chờ thêm vài phút. Trong lòng hắn đã tưởng tượng ra đủ kiểu phản ứng của Thích Tâm, nào là lúng túng, rồi thẹn quá hóa giận, sau đó mới từ tốn giơ tay lên.
Lúc này, cả phòng phát sóng im phăng phắc, nhưng phần bình luận trực tiếp thì vô cùng sôi động, tin nhắn cuồn cuộn tràn màn hình, tất cả đều đang mỉa mai Thích Tâm chỉ là một kẻ ảo tưởng giả dối, mơ mộng hão huyền muốn nổi tiếng bằng chiêu trò.