Hoàng Toàn vừa cắn đũa vừa ngồi xổm trên ghế, nhìn cậu rồi thở dài một hơi.
Thích Tâm chỉnh sửa lại trang phục cho chỉn chu, trước khi rời đi còn lấy ra từ trong ngăn kéo đầu giường một quyển sách cũ ố vàng, lật vài trang, sau đó lại đặt trở về.
Hoàng Toàn có chút lo lắng: “Nghe nói tổ tiết mục lần này không dễ chơi đâu.”
Thích Tâm khẽ mỉm cười, ngoái đầu nhìn hắn, ánh mắt kia khiến Hoàng Toàn hơi sững sờ.
Không trách được, chỉ bởi vì gương mặt của Thích Tâm thật sự quá ấn tượng.
Thích Tâm hỏi: “Đạo cụ chuẩn bị đầy đủ chưa? Có sót món nào không?”
Hoàng Toàn gật đầu, vỗ cái túi đeo sau lưng: “Không thiếu thứ gì."
Một con chó Bắc Kinh nhỏ xíu thò đầu ra từ chiếc túi đeo của Hoàng Toàn, ngẩng đầu kêu hai tiếng về phía Thích Tâm.
Thích Tâm yêu thương đưa tay xoa xoa cái đầu lông xù của nó, dịu dàng nói.
“Lần này lại phải làm phiền các cậu rồi.”
Hoàng Toàn lắc đầu: “Kiếm được tiền là được, phiền gì mà phiền.”
Hai người đi xuống lầu, rời khỏi khu dân cư cũ kỹ, bắt taxi hướng về khu trung tâm sầm uất nhất thành phố.
Bình thường Thích Tâm rất tiết kiệm, tuyệt đối không nỡ tiêu tiền gọi taxi. Nhưng hôm nay, vì bộ trang phục quá gây chú ý, cậu đành phải làm vậy để tránh phiền phức không cần thiết.
Dọc đường đi, bác tài không ngừng liếc nhìn Thích Tâm qua gương chiếu hậu, rốt cuộc không nhịn được hỏi.
“Cậu là minh tinh à? Ăn mặc thế này chắc định đi quay phim?”
Thích Tâm mỉm cười, khẽ lắc đầu không trả lời.
Hoàng Toàn lập tức chen vào: “Bác tài ơi, bác nhìn đường đi kìa! An toàn là trên hết!”
Vì nhà Thích Tâm ở khá xa, khi đến nơi cũng đã gần hai giờ chiều. Hai người xuống xe, đứng trước tòa cao ốc nguy nga, Thích Tâm thở dài một hơi.
“Nếu mình có được cái nhà to như thế này thì không cần phải lo lắng chuyện trả nợ nữa...”
Nhắc đến trả nợ, ánh mắt Hoàng Toàn thoáng chùng xuống, rồi nhanh chóng bước vào tòa nhà.
“Đi thôi, đừng đứng ngoài làm gì. Mấy trò ảo thuật lần này chuẩn bị kỹ chưa?”
Thích Tâm thì không có vẻ lo lắng lắm, gật đầu nhẹ: “Làm quen rồi, đây là lần thứ ba rồi còn gì, không cần căng thẳng quá.”
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Thích Tâm vẫn có chút bất an mà chính cậu cũng không hiểu tại sao.
Rất nhanh, họ đã đến trường quay. Ở đó, Thích Tâm gặp được người dẫn chương trình của tiết mục lần này, Chúc Cát.
Chúc Cát là một người đàn ông có dáng người không cao, khuôn mặt sắc sảo, khôn khéo. Vừa thấy Thích Tâm hai mắt liền phát sáng, nhiệt tình bước tới bắt tay.