Chương 17

Ân Hi không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.

Thích Tâm coi đó là sự ngầm thừa nhận.

Cậu lại cúi đầu, nghiêm túc đọc lại một lần nữa các điều khoản. Cuối cùng, vẫn là cắn răng gật đầu.

Dù sao thì đây là công việc hiện tại đem về nhiều tiền nhất, nhanh nhất. Cậu không thể bỏ lỡ.

Ân Hi thấy cậu đồng ý, từ túi áo ngực lấy ra một cây bút máy đen tuyền thủ công, đưa cho cậu.

Thích Tâm nhận lấy, không do dự ký tên mình.

Ân Hi đứng lên, vươn tay ra: “Hợp tác vui vẻ.”

Thích Tâm nhẹ nhàng đặt tay lên, đầu ngón tay vừa chạm liền cảm nhận được sự lạnh lẽo gần như không có chút nhiệt độ nào.

“Hợp tác vui vẻ.”

Chạm tay xong, Thích Tâm nhanh chóng rụt lại, lén xoa xoa các đầu ngón tay trong ống tay áo. Cậu từ nhỏ tay chân đã lạnh hơn người bình thường, không ngờ Ân Hi còn lạnh hơn, giống như một loài sinh vật máu lạnh vậy.

Ân Hi thu lại văn kiện, dẫn Thích Tâm ra ngoài.

“Để tôi đưa cậu về.”

Thích Tâm lắc đầu: “Không cần.”

Ân Hi dừng bước, quay đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu.

Thích Tâm vẫn kiên quyết lắc đầu: “Thật sự không cần.”

Ân Hi cũng không miễn cưỡng, xoay người rời đi.

Nhà hàng này cách trạm tàu điện ngầm không xa, Thích Tâm hạ thấp vành mũ, đứng bên lề đường chuẩn bị băng qua.

Đèn xanh bật lên, Thích Tâm cất bước băng qua đường. Đối diện có một ông lão bước đi tập tễnh, run rẩy tiến đến gần. Hai người lướt ngang qua nhau.

Khi vừa đến được phía bên kia đường, đèn đỏ đã bật. Thích Tâm vô thức quay đầu nhìn, ông lão kia vẫn đang chậm chạp bước đi, lúc này mới tới khoảng hai phần ba đoạn đường. Vài chiếc xe đã bắt đầu rú ga lao sượt qua ông.

Có một chiếc xe nữa đang lao thẳng về phía ông lão!

Thích Tâm nín thở, không kịp suy nghĩ, theo phản xạ nhấc chân lao đến.

Chỉ trong tích tắc, tiếng phanh xe gấp vang lên chói tai, kèm theo từng đợt còi inh ỏi hỗn loạn.

Thích Tâm nhào tới, định đẩy ông lão ra nhưng điều không ngờ tới là cơ thể cậu đã xuyên thẳng qua người đối phương.

“Xuyên qua?”

Cậu ngã bịch xuống đường.

Tài xế các xe lập tức lao xuống, vây quanh hắn mà mắng ầm lên:

“Cậu không muốn sống nữa hả!”

“Có bệnh à? Tự nhiên lao ra làm gì?!”

“Không thấy đèn đỏ à!”

Thích Tâm quay đầu nhìn về chỗ ông lão vừa đứng... trống rỗng.

Không có ai cả.

Chỉ còn ánh đèn xe chiếu qua màn bụi li ti lơ lửng giữa không khí.

Một bàn tay bất ngờ đưa ra trước mặt cậu, kéo cậu đứng dậy.

“Cậu không sao chứ? Đừng ngồi ngẩn ra ở giữa đường như vậy.”

Người đó kéo Thích Tâm đến lề đường. Mấy tài xế kia lầu bầu vài câu rồi cũng quay về xe, đường phố dần trở lại bình thường.

Chàng trai vừa giúp cậu bật cười:

“Cuộc sống tốt đẹp biết bao, đừng nghĩ quẩn chứ!”

Lúc này Thích Tâm mới hoàn hồn. Cậu nhìn người thanh niên kia, thấy đối phương mang vẻ mặt nhẹ nhàng nhưng không đồng tình.

Cậu nhấp môi, lắc đầu: “Cảm ơn. Tôi không có nghĩ quẩn.”

Người thanh niên mỉm cười gật đầu: “Vậy là tốt rồi. Về nhà sớm nhé. Tôi đi trước đây, hẹn gặp lại nếu có duyên.”

Thích Tâm không để ý tới người thanh niên kia rời đi, chỉ quay đầu nhìn con đường trước mặt vẫn là những chiếc xe không ngừng qua lại.

Cậu thật sự đã nhìn thấy... một ông lão.

---

Tiếng chuông điện thoại reo lên, là Hoàng Toàn.

Thích Tâm nhận máy, vẫn còn thất thần.

Đầu dây bên kia vang lên giọng đầy hưng phấn Hoàng Toàn:

“Thích Tâm, sắp tới sinh nhật cậu rồi đúng không?”

Thích Tâm thu lại ánh mắt, chậm rãi bước về phía trạm tàu điện ngầm.

“Còn hơn một tháng nữa,” cậu đáp, giọng hơi lơ đãng.

Hoàng Toàn hồ hởi: “Nhanh lắm đó! Ngày 15 tháng 7, giờ cũng gần giữa tháng 6 rồi. Tới lúc đó tụi này nhất định sẽ tặng cậu một bất ngờ lớn luôn!”

Thích Tâm không mấy quan tâm đến chuyện “kinh hỉ” gì đó, đầu óc vẫn luẩn quẩn trong chuyện ông lão kỳ lạ kia. Cậu tùy tiện nói vài câu rồi cúp máy.

Cho nên... cậu cũng không chú ý rằng Hoàng Toàn vừa nói:

“Tụi này sẽ tặng cậu một bất ngờ lớn” Chứ không phải “Tôi sẽ”.

“Tụi này”, rốt cuộc là ai?

---

Tác giả có lời muốn nói:

Đoán xem Ân Hi hiện đang làm gì?