Chưa đến một phút sau, chăn được xốc lên. Thích Tâm ngồi dậy, mái tóc dài sau một đêm ngủ trở nên rối bù. Cậu đưa tay xoa trán, bước xuống giường kéo rèm cửa.
Mưa vẫn rơi, tuy nhiên đã nhỏ hơn tối qua rất nhiều.
Cậu vừa có một giấc ngủ rất ngon, hoàn toàn không bị tiếng mưa làm phiền.
Ngày 10 tháng 6, mùa mưa đã bắt đầu, trận mưa này chắc còn kéo dài.
Thích Tâm chậm rãi lết vào phòng tắm, cầm bàn chải đánh răng lên cho vào miệng. Đôi mắt đào hoa mơ màng nhìn vào gương. Bất chợt, cậu đưa tay chạm lên một vết đỏ mờ ở cổ.
Vết đỏ đó không lớn, ấn vào còn hơi đau.
Cậu mơ màng nghĩ là vết muỗi đốt sao?
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Thích Tâm không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng súc miệng rồi chạy ra mở.
Một thanh niên tóc vàng đầu ướt nhẹp đang đứng run run bên ngoài, tay xách theo hộp cơm nóng hổi, vội vàng chui vào phòng.
“Cậu lại thức đêm đến giờ mới dậy đó hả, tôi mang cơm trưa đến này, mau ăn đi, ăn xong chúng ta xuất phát.”
Thích Tâm vừa đưa tay lau sạch bọt kem đánh răng bên khóe miệng, vừa tiện tay vứt hộp khăn giấy trên bàn cho thanh niên tóc vàng.
“Sao không mang dù?”
Thanh niên tóc vàng nhận lấy khăn giấy, rút đại hai tờ lau đầu, chẳng mấy bận tâm.
“Không sao, mưa có lớn lắm đâu.”
Người thanh niên tóc vàng ấy tên là Hoàng Toàn, bạn thân của Thích Tâm, hai người quen nhau cũng đã hơn ba năm.
Ba năm trước, khi Thích Tâm vừa thi đại học xong.
Cha mẹ mà cậu nghĩ là hiền lành, thật thà đột nhiên mất liên lạc. Ngay sau đó, một nhóm đàn ông lực lưỡng xông thẳng vào nhà, tuyên bố rằng cha mẹ cậu nợ một khoản tiền khổng lồ không trả đã trốn mất tăm, giờ họ tới để đòi.
Khi ấy Thích Tâm còn chưa đầy mười tám tuổi, tuy mặt ngoài cậu cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng thì hoảng hốt tột độ.
Cậu liên tục gọi cho cha mẹ nhưng không ai bắt máy. Đúng lúc ấy Hoàng Toàn đi ngang qua, thấy cửa nhà cậu mở toang nên tò mò bước vào xem, phát hiện tình hình không ổn liền ra tay giúp đỡ.
Thích Tâm đành phải cam kết trả nợ theo kỳ hạn, khó khăn lắm mới khéo léo tiễn được đám đòi nợ kia đi.
Sáng hôm sau, cậu nhận được điện thoại của cha mẹ. Họ luôn miệng xin lỗi, nói bởi vì thiếu quá nhiều tiền nên bị bọn chúng uy hϊếp, không thể không chạy trốn giữ mạng.
Từ đó, Thích Tâm bước vào con đường trả nợ đầy gian truân.
Do khoản nợ cha mẹ để lại quá lớn, cậu buộc phải tìm cách đi đường tắt.
Sau khi rửa mặt, Thích Tâm nhanh chóng chạy ra ăn trưa. Lấp đầy bao tử xong, cậu lấy từ tủ ra một bộ trường bào đỏ thẫm, ôm sát eo, thêu họa tiết vàng chìm lấp lánh, mặc vào. Mái tóc dài đen nhánh được buộc đơn giản sau lưng, đứng trước gương trông chẳng khác nào một công tử quý tộc thời cổ đại.