Chương 7

Thích Tâm cúi đầu xoa Tiểu Kinh Ba vừa mới bình tĩnh lại, chỉ khẽ hỏi một câu: “Tôi có được nhận thù lao?”

Đạo diễn hít sâu một hơi, trừng mắt lườm cậu, rồi hét lớn: “Tiểu Ngô! Dẫn cậu ta qua phòng tài vụ nhận tiền!”

Một thanh niên trẻ bước nhanh tới, dẫn Thích Tâm ra ngoài.

Hoàng Toàn lập tức đi theo, đầu tiên là nhìn Thích Tâm, rồi muốn cúi xuống xem chân cậu có sao không. Nhưng Thích Tâm nhanh tay đỡ lấy, cắt ngang động tác của hắn.

“Tôi không sao, đừng lo.”

Hoàng Toàn vẫn còn chút lo lắng.

Cậu thanh niên tóc vàng tên Tiểu Ngô trước mặt có vẻ ngoài thật thà, hoàn toàn trái ngược với màu tóc nổi bật kia.

Thích Tâm bế Tiểu Kinh Ba giao cho Hoàng Toàn, hắn lập tức bị thu hút, vội vàng đưa tay đỡ lấy, không ngừng gọi “bảo bối”, “tâm can”, xót xa hết chỗ nói.

“Lát nữa đưa đến bệnh viện thú cưng kiểm tra thử nhé? Tiểu Bạch bị đá một cái, lỡ đâu để lại chấn thương ngầm thì sao.”

Nghe vậy, Hoàng Toàn nghiêm túc cúi đầu, dán tai vào miệng Tiểu Kinh Ba, sau khi nghe nó khe khẽ rên hai tiếng, mới ngẩng đầu trịnh trọng trả lời Thích Tâm.

“Không cần đâu, con bé nói không sao cả.”

Thích Tâm đã quen với cái kiểu của Hoàng Toàn, cũng chẳng bất ngờ gì, gật đầu rồi đi theo cậu thanh niên tóc vàng đến phòng tài vụ lãnh tiền.

Cậu thanh niên suốt đường đi không nói gì, nhưng ánh mắt thì cứ xoay vòng, lén quan sát Thích Tâm.

Thích Tâm nhịn không được bật cười, nghiêng đầu hỏi.

“Cậu có chuyện gì à?”

Cậu thanh niên liếʍ liếʍ khóe miệng, ghé sát lại nhỏ giọng hỏi.

“Thích đại sư, anh thật sự... là người yêu của cái ông Quỷ Vương gì đó hả?”

Cậu vốn chẳng tin mấy chuyện linh tinh quỷ thần, nhưng chuyện hôm nay thật sự quá kinh hoàng. Vì tuổi còn trẻ nên dễ chấp nhận cái mới, giờ không kiềm được mới buột miệng hỏi.

Thích Tâm vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, ném lại câu y hệt lúc nãy từng nói với Chúc Cát cho có lệ:

“Cậu thấy sao?”

Cậu thanh niên không tức giận, vẫn cười hề hề: “Vậy Thích đại sư à, anh xem tôi có vướng phải tai họa gì không? Giúp tôi xem trước một quẻ nha!”

Thích Tâm đột nhiên dừng bước, cau mày, trông có vẻ thật sự đang nghiêm túc suy nghĩ.

Cậu thanh niên ban đầu chỉ hỏi chơi, gọi một tiếng “Thích đại sư” cũng vì thấy vui tai. Nhưng thấy Thích Tâm bỗng dưng dừng lại, rồi còn lục trong tay áo một hồi, lấy ra một mảnh giấy vàng đưa cho mình thì thoáng sửng sốt.

“Cái này là gì vậy?” Cậu cẩn thận nhận lấy.

Thích Tâm rút tay lại, mặt mày dịu dàng, ánh mắt trong trẻo, dường như nhìn thấu cả lòng người.

“Cầm lấy đi. Khổng Tước Minh Vương tâm chú, tôi tự tay viết, có thể trừ tai giải nạn, chắc là có tác dụng đấy.”

Cậu thanh niên chớp chớp mắt, trong lòng thầm nghĩ Thích Tâm này thật thú vị, chọc vài câu mà cậu cũng tin thật. Hắn tiện tay nhận lấy tờ giấy vàng, chẳng mấy để tâm, vo tròn nhét luôn vào trong túi quần jean.

Thích Tâm cũng không để ý đến dáng vẻ qua loa ấy, đi theo cậu thanh niên đến phòng tài vụ nhận tiền xong thì cùng Hoàng Toàn xuống lầu.

Hoàng Toàn ôm Tiểu Kinh Ba, trên mặt vẫn còn nguyên vẻ hoảng hốt chưa tan. Mưa bắt đầu nặng hạt, hai người đứng dưới tòa nhà lớn chờ taxi.

Thích Tâm nhìn thành phố mờ ảo trong màn mưa, bỗng mở miệng hỏi.

“Chuyện kia... là cậu làm phải không?”

Toàn thân Hoàng Toàn run lên, lập tức lắp bắp phủ nhận.

“Không, không, không phải...”

Đúng lúc đó, một chiếc Bentley màu đen dừng ngay trước mặt hai người. Cửa kính xe phía sau hạ xuống một nửa, để lộ khuôn mặt nghiêng góc cạnh của một người đàn ông.

Hai chân Hoàng Toàn lập tức đứng nghiêm như bị điểm huyệt. Nếu không vì đang ôm Tiểu Kinh Ba trong lòng, chắc là hắn đã giơ tay chào theo phản xạ. Vốn dĩ ban nãy còn ra sức phủ nhận, hiện giờ hắn lập tức đổi giọng:

“Không, không, không phải tôi... thì còn ai vào đây nữa!”

Vừa dứt lời, người đàn ông trong xe nhẹ nhàng nghiêng đầu, liếc Hoàng Toàn một cái, sau đó mới đưa mắt sang Thích Tâm.

Thích Tâm hơi nhướng mày, người này cậu không quen.

Người đàn ông có đôi mắt đen nhánh, nhìn chằm chằm Thích Tâm một lúc lâu mới lên tiếng.

“Lên xe, tôi đưa cậu về.”

Hắn nói “cậu” chứ không nói “hai người”. Thích Tâm thu lại ánh mắt, giọng điệu bình thản.

“Không dám làm phiền.”

Người đàn ông vẫn nhìn cậu thêm một lát, rồi mới quay mặt về phía trước. Cửa kính xe từ từ kéo lên, trước khi hoàn toàn khép kín, để lại hai chữ hờ hững.

“Ân Hi.”

Nhìn chiếc xe đã rời đi xa, Thích Tâm khẽ mấp máy môi lặp lại cái tên đó, rồi quay đầu nhìn sang Hoàng Toàn đang đứng bên cạnh với vẻ thấp thỏm không yên.

“Ân Hi? Cậu quen à?”

Hoàng Toàn lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Trong ngực hắn, Tiểu Kinh Ba cũng lắc đầu theo.

“Không quen! Làm sao thế? A! Có taxi rồi! Mau đi thôi!”

Thích Tâm khẽ thở dài, kéo vạt áo rồi bước lên xe.

Tác giả có lời muốn nói:

Ân Hi: Màn xuất hiện này của tôi chẳng lẽ không đáng được bình luận và yêu thích sao?

Cảm ơn các thiên sứ nhỏ đã để lại bình luận!

O3O Yêu mọi người!