Chương 3

Cửu An chán trường nhìn tên cẩu hoàng đế kia thầm nghĩ, dù sao mình cũng là nam tử đại trượng phu sao có thể chỉ bị đánh giục bởi một cái tát được.

Y nghiêng mặt đi, bên má phải đỏ ửng lên, nóng rát như bị đốt cháy, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt là vẻ kiên cường không chịu khuất phục, không chịu để rơi lấy một giọt nước mắt nào. Trong lòng Cửu An lúc này tràn đầy tức giận, nhưng cũng biết rõ mình chẳng có quyền gì để phản kháng. Có điều y chỉ là một phi tần thấp hèn trong hậu cung của hắn, vả lại chẳng có ai làm chỗ dựa, cũng càng không thể có trái tim của hoàng đế.

Tân hoàng hậu đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng ấy, đôi mày khẽ chau lại, có vẻ không nỡ nhìn cậu như vậy, nhưng rồi lại cố làm ngơ mà cụp mắt xuống như thể chẳng thấy gì. Vì nàng biết nếu hình lên tiếng vừa không giúp được y vừa khiến tên hoàng đế căn ghét y hơn.

Hoàng đế phủi tay như thể Cửu An là một người bẩn thỉu lắm, chạm vào y là làm bẩn cơ thể của chân mệnh thiên tử của hắn vậy. Hắn nhìn cậu một lát rồi quay sang nắm lấy tay tân hoàng hậu vừa quay đầu đi vừa nói.

"Chúng ta đi thôi, nơi này thật khiến lòng trẫm buồn phiền."

Y vẫn quỳ gối, cúi đầu thật thấp, chỉ cảm nhận được bước chân của hai người rời khỏi dần, cho đến khi tiếng gió lạnh tràn vào làm vạt áo cậu bay lật phật. Lúc đó, nước mắt cậu mới chảy dài xuống gò má đang sưng tấy.

Nha hoàn hầu cận run rẩy bước lại gần, tay cầm khăn mềm:

"Nương nương... để nô tì giúp người lau vết máu..."

Cửu An gạt tay nàng ra, khàn giọng nói:

"Không cần. Máu này... ta phải nhớ."

Cậu đứng dậy, bước chầm chậm đến chiếc gương đồng treo ở vách tường. Bóng mình mờ nhạt phản chiết lên đó không khác gì, nửa khuôn mặt sưng đỏ, ánh mắt đầy căm giận xen lẫn bất lực.

"Ta không thể cứ mãi như thế này. Nếu đã bị đẩy vào vũng bùn, thì ta sẽ học cách sống và vươn lên từ trong bùn nhơ ấy, cứ coi như là Lam Dư hoàng tử đã rời khỏi trần tục rồi đi, ta không hận chàng ấy, người ta hận là hoàng đế Đại Minh."

Cửu An ngồi đó gỡ mấy ngón trang sức xuống, chải chuốt lại đưa tay lên thoai một chút son hồng sau đó quay người lại nhìn Nha hoàn của mình, giọng điệu lạnh như băng, ánh mắt sắc bén nói.

"Gọi Lục tướng quân đến đây cho ta. Nói với Lục tướng quân rằng ta cần hắn giúp đỡ."

Nha hoàn giật mình, nhưng rồi cúi đầu thật sâu:

"Dạ, nương nương."