Cô giờ đây cũng đã được đưa đến phòng hiệu trưởng..Tô Hiểu Nhi vô cùng bàng hoàng và không biết phải làm gì trước tình huống này. Thậm chí nếu cô bị đuổi học thật thì phải làm sao?
Cô vẫn đang chìm trong những suy tư của bản thân về việc sợ gia đình mình khi biết về chuyện này, sẽ đánh cô một cách cô cùng tàn nhẫn và lúc đó cô sẽ coi như là chết đi sống lại vậy. Cảm giác đó sẽ đau đến nhường nào chứ...
Và gia đình của cô là một gia đình rất hà khắc bọn họ chỉ quan tâm đến thành tích của con gái chứ không quan tâm đến con gái. Vậy nên khi cô bị điểm kém bọn họ luôn đánh cô và cô bị bắt nạt bọn họ cũng lờ đi chả quan tâm...
Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng chạch lòng mà nước mắt đã ngay lập tức lăn dài trên đôi má, mặc dù cô đã cố gắng tỏ vẻ mình vô cùng mạnh mẽ. Nhìn thấy cô đang khóc bà cô vô cùng đắc ý mà lên tiếng bảo rằng: “Sao vậy mày thấy sợ rồi à! Nhưng mà cũng đã quá muộn rồi. Bởi vì mày dám đắc tội với tao trong cái trường này thì không xông mày đâu!”
Từ bên ngoài thầy hiệu trưởng cũng đã bước vào bên trong, ánh mắt nhìn chăm chăm bọn họ mà lên tiếng hỏi: “Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao bà lại đưa con nhỏ này đến đây?”
Bà ta liền lên tiếng bảo rằng: “Thưa thầy hiệu trưởng vì điều gì à? Đó chính là nó không những bắt nạt bạn bè trong lớp, mà nó còn dám gây sự đánh tôi nữa. Vậy nên loại học sinh như nó là vô giáo dục không dậy được nữa. Nên tôi đề nghị rằng ông hãy mau đuổi nó ra khỏi trường. Để làm gương cho những học sinh khác như nó. Và khiến rác rưởi trong cái trường này không còn nữa...”
Lão thầy hiệu trưởng giờ đây đã nhìn chăm chăm bà cô giáo mà lên tiếng bảo rằng: “Thôi được rồi cô hãy mau rời khỏi đây đi. Mọi việc cứ để cho tôi. Tôi sẽ xử lý tất cả những chuyện này!”
Bà ta nghe đến đây mà đã đi ra trong sự bất lực không thể làm được gì Tô Hiểu Nhi cả. Trong khi lão thầy đó thì lại nhìn cô với một ánh mắt da^ʍ tà như đang âm mưu một điều gì đó...
Lão lên tiếng: “Nào em mau đến đây với ta đi! Rồi ta sẽ giải quyết tất cả những việc này!”
Cô vô cùng bàng hoàng không biết lão ta muốn làm gì, nhưng rồi trong sự bắt buộc của bản thân, cô đã đến chỗ gần hắn ta trong sự lo lắng đến tột cùng như cảm nhận sắp phải gặp một nguy hiểm nào đó...