Tôi đá văng Tống Triết ra và đạp mạnh vào đầu gối của nó.
“Tống Triết, đừng làm bẩn mắt tôi. "
Tôi phất phất tay, vệ sĩ cũng kéo Tống Triết ra ngoài.
Sáng sớm hôm sau, tôi hợp sức với ông ngoại phát ra thông báo đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ.
Tôi còn tuyên bố hủy bỏ hôn ước với Lục gia.
Tôi vốn tưởng rằng sự tình đến nước này thì đã kết thúc, nhưng tôi vẫn đánh giá thấp năng lực tìm đường chết của mấy người này.
Tống Niệm Hạ chạy tới quấn lấy Lục Tễ, Lục Tễ không để ý tới cô ta, ngược lại chạy tới tìm tôi, cầu xin tôi tha thứ cho hắn.
Tống Niệm Hạ mở một con đường mới, trực tiếp phát sóng trực tiếp trên mạng.
Cô ta không ngừng khóc lóc kể lể chuyện mình gặp phải.
Nói mình bị chị cùng cha khác mẹ đuổi ra khỏi nhà, còn bị anh cùng cha khác mẹ cưỡиɠ ɧϊếp.
Cô ta nói, Tống Triết vốn nhìn trúng Cao Viện, là Cao Viện bỏ thuốc cho cô ta, đẩy cô ta ra ngoài.
Cư dân mạng không rõ chân tướng lòng đầy căm phẫn, nhao nhao đòi làm thịt người xấu.
Không lâu sau, cư dân mạng bắt đầu tấn công tôi.
Tôi trở thành cái mà người ta gọi là một người phụ nữ ghen tuông, một con sói mắt trắng.
Hơn nữa, họ còn đi thẳng đến cửa công ty, giương biểu ngữ và bật loa phóng thanh lên nói muốn tẩy chay tôi.
Tôi cười cười, trực tiếp bảo trợ lý liên lạc với gia đình có quan hệ tốt, bảo họ gửi video đêm đó cho tôi.
Tôi trở tay đăng lên mạng, còn có tâm mua một cái hot search.
Internet bùng nổ.
Cư dân mạng lúc này mới ý thức được mình bị lừa, lại trút giận lên Tống Niệm Hạ.
Nhưng đen đỏ cũng là đỏ.
Tống Niệm Hạ cọ một lượng người theo dõi rất lớn, bắt đầu bán hàng.
Nhưng những ngày tươi đẹp của cô ta đã qua rồi.
Tôi phái người tìm Tống Triết và Cao Viện, đồng thời cho bọn họ biết địa chỉ của Tống Niệm Hạ.
Hai người trực tiếp tìm tới, đánh cô ta đến chết.
Nhưng bọn họ không nghĩ tới, lúc đó Tống Niệm Hạ đang phát sóng trực tiếp.
Tất cả những gì họ làm đều được phát sóng.
Khi bọn họ cầm dao bắt đầu phân thây thì cảnh sát chạy tới, mang hai người đi.
Chứng cứ vô cùng xác thực, căn bản không có bất kỳ chỗ nào có thể làm cho bọn họ giảo biện.
Mà mẹ ruột của tôi, sau khi biết chuyện này trực tiếp phát điên, bị nhốt vào bệnh viện tâm thần.
Ba ruột của tôi phải chật vật tìm việc làm, cuối cùng lưu lạc đến mức đi ăn xin trên cầu vượt.
Tôi tỏ ra tử tế, giao nộp những bằng chứng liên quan về mỗi lần ông ta đánh thuốc mê và cố làm hại tôi cho cảnh sát.
Trực tiếp cung cấp cho ông ta một công việc ổn định, không những có máy may để làm việc, còn cung cấp ba bữa cơm mỗi ngày miễn phí.
Họ thậm chí còn thúc giục ông ta tập thể dục đúng giờ mỗi ngày.
Nghe nói, lúc cảnh sát dẫn người qua bắt, ông ta đang tranh giành thức ăn với chó hoang.
Thế thì ông ta thực sự phải cảm ơn tôi.
Bát sắt so với ở bên đường ăn xin còn tốt hơn nhiều.
Mà phiền toái duy nhất còn lại, chính là Lục Tễ giờ này khắc này lại chạy đến cửa nhà tôi cầu gặp tôi.
Tôi không kiên nhẫn bước ra ngoài với đôi giày cao gót.
"Anh có khẩu vị nặng như vậy sao? Quan hệ với Tống Niệm Hạ, với Cao Viện còn chưa thỏa mãn? Còn muốn kết hôn với tôi? Anh thực sự hứng thú với chị em cùng một nhà sao?"
Lục Tễ lau nước mắt, quỳ dưới đất không ngừng cầu xin tôi.
"Vi Vi, em nghe anh giải thích."
"Đây cũng không phải là anh tự nguyện, anh là bị ép."
"Vi Vi, trong lòng anh chỉ có em. Anh chỉ yêu em."
"Vi Vi, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, em biết anh là người như thế nào mà."
Tôi cười đến chảy nước mắt
"Lục Tễ, anh là một người đàn ông trưởng thành lại nói mình bị hai người phụ nữ ép buộc? Sao vậy, chẳng lẽ hai cô ấy đều dùng vũ lực để ép anh à?"
“Tôi có tất cả video bằng chứng đấy, anh quên rồi à?”
Lục Tễ giật mình, có chút bối rối.
“Giang Vi, cô có ý gì? "
Tôi chán ghét đá một cước lên vai hắn.
“Anh sẽ biết ngay thôi!", tôi quay người đi thẳng vào nhà, đăng đoạn video vừa quay lên mạng.
Lục Tễ vội vàng gọi điện cho tôi, nhưng tôi không trả lời mà trực tiếp chặn hắn.
Trên mạng toàn là viết về Lục Tễ.
Có cư dân mạng ở cùng một thành phố, còn trực tiếp chạy đến cửa nhà họ Lục hắt sơn.
Lục gia chịu không nổi đám người này, suốt đêm dọn nhà đi nhưng không nói cho Lục Tễ biết.
Lục gia trực tiếp vứt bỏ tên phế vật Lục Tễ này.
Lục Tễ không có Lục gia chống đỡ, không thể tiến xa được.
Sau đó khi tôi nghe được tin tức của hắn, hắn đã lưu lạc thành ăn mày, mặt xám mày tro đi ăn xin khắp nơi.
Ừ, vẫn là vị trí lần trước của ba ruột tôi.
Mà tôi, cuối cùng cũng không làm bẩn tay của mình.
Tất cả đã được giải quyết.
Tôi muốn sống một cuộc đời rực rỡ của riêng mình.
(Hoàn)