Chương 16

“Mọi người, Tống Niệm Hạ không phải là người duy nhất làm bậy với Tống Triết đâu.”

“Vị Cao Viện bên cạnh này, cũng giống như vậy."

Cao Viện khϊếp sợ, run lên: "Chị, chị đang nói cái gì vậy..."

Tôi mỉm cười, trực tiếp phát ra hai đoạn video.

Một đoạn là của Cao Viện và Lục Tễ.

Một đoạn là của Cao Viện và Tống Triết.

Tôi nhíu mày, nhìn về phía Lục Tễ:"Lục thiếu gia, không thể không nói, anh thật đúng là không kén chọn nha."

"Cả chị lẫn em đều muốn!"

Mẹ tôi trực tiếp nổ tung, bước lên chặn màn hình.

"Không được xem!"

"Giang Vi! Mày làm cái quỷ gì vậy! Nhanh chóng tắt đi!"

"Tắt? Ngại quá, không có lựa chọn này nha."

Tôi trực tiếp bảo quản gia đăng giấy giám định DNA của bà ấy và Cao Viện lên.

"Thật trùng hợp, kết quả xét nghiệm quan hệ mẹ con của Cao Viện và mẹ tôi là 99%."

"Nhưng nhắc đến chuyện này, Cao Viện cô không nên gọi tôi là chị. Phải gọi tôi là em mới đúng.”

“Dù sao thì cô cũng là đứa con đầu tiên của mẹ tôi, cùng người bà ấy yêu nhất - chính là tên buôn ma tuý kia sinh ra.”

Cao Viện kinh hãi nhìn tôi:”Cô biết chuyện đó sao?”

Tôi bật cười.

"Chị à, tôi cũng không phải kẻ ngốc."

"Chị không nói cho tôi biết, tôi không thể tự mình điều tra sao?"

Hơn nữa, tôi cũng sẽ không bởi vì cô ấy giúp tôi đối phó Tống Niệm Hạ, mà sẽ buông tha cô ấy.

Cao Viện chính là một con sói ăn không đủ no, không triệt để gϊếŧ chết, sớm muộn cũng sẽ quay lại cắn tôi một cái.

Đương nhiên, tôi không thể cho cô ấy cơ hội này.

Tôi phớt lờ tiếng la hét và gào thét của những người phía sau, mỉm cười nhìn đám đông ăn dưa bên dưới.

“Các vị, hôm nay ăn dưa chắc cũng no lắm rồi.”

"Bữa tiệc tối nay cũng đã kết thúc, mọi người đi thong thả không tiễn nha."

Về phần Lục Tễ, tôi trực tiếp sai người ném ra ngoài.

Chờ người ngoài tản đi hết, tôi mới phất phất tay bảo vệ sĩ buông bọn họ ra.

Ba tôi vừa được thả ra, liền chạy tới muốn đánh tôi.

Tôi đá thẳng vào đầu gối ông ta.

Ông ta đau đến mức quỳ luôn trên mặt đất.

"Ôi, đừng hành lễ lớn như vậy, con không nhận nổi."

"Giang Vi! Mày! Mày đừng quá phận!"

"Tao nói cho mày biết, tao không có đứa con gái này! Mày mau cút ra ngoài cho tao!"

Hiếm khi mẹ tôi đứng cùng chiến tuyến với ông ta: "Đúng, mày cút ra khỏi cái nhà này cho tao! Con khốn!”

Tôi không khỏi cười lạnh một tiếng, duyên dáng đứng dậy khỏi ghế sofa, dùng hết sức lực tát vào mặt của hai người bọn họ.

“Giang Vi! Cmn mày phản rồi sao?! Lại dám đánh ba mình?!”

“Giang Vi! Tao là mẹ của mày! Mày lại dám đánh tao?! "

Chậc, thật ồn ào.

“Thật ngại quá, người nên cút ra khỏi nhà này là các người.”

“Quên nói cho các người biết. Cách đây không lâu tôi đã trở về nhà tổ một chuyến, tìm ông ngoại nói chuyện."

“Đem những chuyện xấu của các người….. báo cáo hết cho ông ấy. "

“Giang phu nhân thân ái, sáng sớm ngày mai ông ngoại sẽ phát ra tuyên bố, đoạn tuyệt quan hệ với cha con với bà."

“Đồng thời, tôi cũng sẽ phát ra thông báo đoạn tuyệt quan hệ với các người. "

“Về phần con gái riêng của các người......."

Tôi liếc nhìn Tống Niệm Hạ và Cao Viện bên cạnh.

"Các người yêu thương bọn họ như vậy, đương nhiên là sẽ cùng các người rời đi."

Tôi phất phất tay, căn bản không để bọn họ kịp phản ứng gì, trực tiếp bảo vệ sĩ kéo bọn họ đi về phía cửa lớn.

Tống Triết vui vẻ, chạy chậm tới lấy lòng tôi: "Chị, hắc hắc, em không cần rời đi chứ? Em là em trai ruột của chị mà!”

Ôi, em trai tôi?

Tôi sờ sờ khuôn mặt quen thuộc của nó: "Tống Triết, em biết không? Chị có một giấc mơ.”

“Em vì Tống Niệm Hạ, trực tiếp đem chị ruột của mình bán cho mấy tên côn đồ em tìm tới, để bọn họ kéo chị vào trong ngõ nhỏ, đầu tiên là cưỡиɠ ɧϊếp sau đó dùng gậy đánh chết chị! Còn em, lại trốn ở một bên chụp ảnh!"

“Em nghĩ chị có thể giữ em được sao?”

Tống Triết nhanh chóng phủ nhận: “Không phải đâu chị, đó chỉ là mơ thôi mà. Chỉ là một giấc mơ! Làm sao em có thể làm điều này với chị? Chị là chị ruột của em mà!"

Đó cũng không phải là một giấc mộng.

Kiếp trước trước khi tôi chết, nhìn thấy Tống Triết cách đó không xa.

Tôi nghĩ nó sẽ cứu tôi, dù sao chúng tôi cũng là ruột thịt.

Nhưng nó đã không làm thế.

Nó cười giễu cợt rồi lấy điện thoại di động ra chỉa về phía tôi, quay video.

Vừa quay, vừa điên cuồng cười to.

Tôi từng cho rằng em trai của tôi chỉ là ngoan cố một chút, bản tính cũng không xấu.

Tôi đã dọn dẹp bao nhiêu mớ hỗn độn cho nó từ khi còn nhỏ?

Nhưng nó lại vì một đứa em gái cùng cha khác mẹ, tàn nhẫn đẩy chị ruột của mình vào vực sâu của cái chết.

Tôi chỉ biết lý do thực sự sau khi chết.

Tất cả mọi người trong gia đình, bao gồm cả Tống Triết cũng không biết, nó căn bản không phải em ruột của tôi.

Nó là đứa trẻ vừa mới sinh ra, bị một tên sát nhân đánh tráo lại.

Mà em trai ruột của tôi, từ lúc mới sinh ra đã bị sát hại tàn nhẫn.

Đối với tên sát nhân đó, ngay từ sau khi tôi tái sinh đã an bài người đi theo manh mối tôi cung cấp, trợ giúp cảnh sát đưa hắn ra công lý.

Nếu tôi nhớ không lầm thì án tử hình đã đến gần rồi.