Chương 10

Tôi đã đến công ty.

Kiếp trước ba tôi "thương" tôi, dỗ dành để cho tôi về nghỉ ngơi và giao công ty cho ông ta xử lý.

Tôi ra ngoài chơi, chưa từng quan tâm đến công ty.

Mà sau khi tôi phát điên, những tài sản này tự nhiên rơi vào trong tay ba tôi.

Một Giang Vi không có giá trị lợi dụng, gả cho Lục gia đương nhiên cũng không có giá trị gì.

Lục Tễ không chút do dự hủy bỏ hôn ước cùng tôi, quay đầu liền cùng Tống Niệm Hạ ở cùng một chỗ.

Mà em trai não yêu đương Tống Triết của tôi không biết đã bị Tống Niệm Hạ tẩy não như thế nào, lại có thể cùng Lục Tễ hưởng dụng Tống Niệm Hạ.

Hay cho một cuộc tình tay ba.

Sau khi sống lại, tôi vẫn chưa tìm ra được câu trả lời nên đã cử người đi điều tra.

Sau cuộc điều tra này, tôi phát hiện ra rằng họ đã bắt đầu thu xếp từ sớm.

Trước đây tôi thường lười tham gia các bữa tiệc, nên không bao giờ đi.

Ba tôi liền tận dụng cơ hội, mang theo Tống Niệm Hạ tham gia yến tiệc.

Mà Lục Tễ đã biết Tống Niệm Hạ từ lâu.

Hai người đã sớm thổ lộ tâm tình, điên loan đảo phượng.

Khó trách kiếp trước người bên cạnh hắn nhanh chóng tiếp nhận Tống Niệm Hạ như vậy, ở bên ngoài xa lánh tôi.

Là tôi quá tín nhiệm bọn họ, mới để cho bọn họ có cơ hội lợi dụng.

Tôi ở công ty bận rộn một ngày, không ngừng thu thập chứng cứ của ba tôi, bận đến nửa đêm mới về đến nhà.

Lục Tễ đã sớm đi rồi.

Nhưng Cao Viện, lại chờ ở cửa phòng ngủ của tôi.

Tôi nhíu mày, có chút ngoài ý muốn.

Cao Viện đi lên muốn nhận lấy túi của tôi, tôi nghiêng người, để cho cô ấy bổ nhào vào khoảng không.

“Viện Viện, cô là tam tiểu thư trong nhà, không cần phải khiêm tốn, khép nép như người làm. Hiểu chưa? "

Cao Viện xấu hổ rụt tay về, cười ha ha.

“Có chuyện gì vậy?”

Cao Viện đi theo tôi vào phòng ngủ, tự mình mở cửa, bắt đầu báo cáo cho tôi về tình hình trong ngày.

“Chị, chị không biết đâu, lúc chị vừa đi, Lục Tễ liền mắt đi mày lại với Tống Niệm Hạ."

“Lục Tễ còn đặc biệt ở lại ăn cơm trưa, ăn xong cơm trưa hai người liền trở về phòng ngủ, và không đi ra."

“Hừ, cũng do không có anh trai ở nhà, nếu không đã nhào lên đánh Lục Tễ rồi."

“Lục Tễ đến buổi tối mới đi!"

Tôi xoa xoa huyệt thái dương, cũng không phải rất muốn nghe những chuyện nhà này.

Huống chi, tôi có rất nhiều biện pháp để biết, không cần Cao Viện chạy đến nói lại cho tôi.

Tôi trực tiếp ngắt lời cô ấy: "Cho nên, cô nghĩ thế nào?"

"Gia cảnh Lục gia tuy rằng không tính là đặc biệt tốt nhưng cũng không kém, có em là đủ rồi."

Cô ấy xoay người, mong đợi nhìn về phía tôi: "Lời chị nói ban ngày......là thật sao? Dù sao cũng là vị hôn phu của chị, em...”

Tôi liếc mắt nhìn Cao Viện, nở nụ cười: "Cũng chỉ là đàn ông mà thôi."

“Nếu em thích thì cứ lấy đi.”

Không hổ là đứa con lớn lên trong ổ độc, đôi mắt tham lam khó có thể che giấu.

Cũng không biết lúc này đây, Tống Niệm Hạ còn có thể toàn thắng không?