"Mời cậu hỏi."
Viên cảnh sát lấy sổ tay ra, hỏi một câu ghi một câu: "Trước tiên hãy khai báo thân phận, họ tên, tuổi, nghề nghiệp."
Nhậm Tòng Thư mở miệng, đầu lưỡi vừa chạm vào đã vội đổi lời trước khi thốt ra, "Tào Dã, 20 tuổi, sinh viên."
"Trường đại học nào?"
"Đại học Giang Thành."
Viên cảnh sát dùng bút gõ gõ vào tấm ghi chép trên tay, nghiêm giọng chất vấn: "Đại học Giang Thành cách hiện trường vụ án 17 cây số, tại sao cậu lại xuất hiện ở hẻm đường Giang Châu vào giờ đó?"
Nhậm Tòng Thư híp mắt lại.
Tại sao lại ở hẻm đường Giang Châu.
17 cây số, có thể làm gì, Tào Dã là người thế nào, hắn ta sẽ làm gì, Nhậm Tòng Thư ngập ngừng nói: "Gọi trai bao."
Viên cảnh sát: "..."
Viên cảnh sát cười một tiếng, ánh mắt càng thêm sắc bén: "Khoảng 1 giờ sáng vẫn chưa về nhà?"
"Có vấn đề gì sao?" Nhậm Tòng Thư hỏi ngược lại.
"Tất nhiên là không có vấn đề gì." Hơi thở của viên cảnh sát nặng nề hơn.
"Thời gian gây án là rạng sáng, lúc đó cậu có nghe thấy động tĩnh gì không? Tối qua ngoài cậu ra, còn thấy ai ở gần đó không?"
"Có ngửi thấy mùi máu không?"
"Có nghe thấy tiếng ẩu đả không?"
"Có nghe thấy tiếng kêu cứu không?"
Đối phương dồn dập ép hỏi, không cho Nhậm Tòng Thư cơ hội thở.
Hàng mi dài của Nhậm Tòng Thư cụp xuống, yết hầu khẽ chuyển động, tim đập chậm rãi: "Không nghe thấy động tĩnh gì, hôm qua tôi đang trong kỳ phát tình, thính giác, khứu giác và ngũ quan đều suy giảm mấy lần, chỉ biết là trời đang mưa."
"Đừng nói dối." Viên cảnh sát cao giọng.
"Không nói dối." Nhậm Tòng Thư đối diện với ánh mắt của đối phương: "Tôi thật sự đang phát tình."
"Trên đường có nhiều người đi lại không?" Viên cảnh sát tiếp tục truy hỏi, tay ghi lại từng chi tiết.
"Không có ai."
"Có quen người chết không?"
"Không quen."
Viên cảnh sát đưa ảnh ra trước mặt Nhậm Tòng Thư: "Cậu ta tên Nhậm Tòng Thư, cùng trường với cậu."
Nhậm Tòng Thư mỉm cười: "Không quen."
"Tối qua có thấy cậu Trần này không?" Viên cảnh sát hất cằm về phía Trần Hữu Tân.
"Thấy rồi." Nhậm Tòng Thư trả lời.
"Cậu ta đang làm gì?"
"Mua thuốc ức chế Alpha." Nhậm Tòng Thư thành thật nói.
Tút tút tút...
Điện thoại của Tào Dã rung lên mấy lần, Nhậm Tòng Thư tắt màn hình nhưng không mở ra.
"Cho xem điện thoại được không?" Viên cảnh sát hỏi.
"Tôi không phải nghi phạm trực tiếp, về mặt pháp luật, không được phép, tôi từ chối." Nhậm Tòng Thư không hề tỏ ra bối rối.
"Vậy lúc đó cậu đang làm gì?" Ánh mắt viên cảnh sát dừng lại một lúc trên chiếc điện thoại ở tủ đầu giường của Nhậm Tòng Thư.
Nhậm Tòng Thư không lấy điện thoại, tiếp tục trả lời viên cảnh sát: "Mua thuốc... ức chế Omega."
"Hai người quen nhau? Quan hệ gì?" Người hỏi rất giỏi phân tích tâm lý, không cho người khác kịp chen lời, câu sau nhanh hơn câu trước.
"Cùng trường khác khoa."
"Nếu đối phương cần cậu làm chứng ngoại phạm cho cậu ta, cậu có làm không?" Viên cảnh sát dừng bút: "Tất cả những người ở gần đó hôm qua đều là nghi phạm."
"Tôi đồng ý." Nhậm Tòng Thư trả lời rất nhanh.
Trần Hữu Tân đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không hề biểu lộ cảm xúc, nghe thấy câu này liền khẽ ngước mắt lên.
"Nhưng cậu ta chỉ ra - cậu, có, thể, là, hung, thủ." Viên cảnh sát nhướng mày, một câu nói giáng mạnh vào đầu Nhậm Tòng Thư.
Nhậm Tòng Thư ngẩng đầu, mắt chớp nhanh hai cái, tóc mái che đi mí mắt, trái tim như bị một cú đấm, đấm thật mạnh.
Thật ra trong lòng cậu lại thấy hả hê.
Qua lớp cảnh phục sáng bóng của đám cảnh sát, bóng dáng họ trước mặt cậu trở nên mờ ảo, tự động lọc bỏ lớp nền xung quanh, lần đầu tiên cậu đối diện với ánh mắt của Trần Hữu Tân: "Vậy sao?"
Ánh nắng dịu dàng chiếu lên người Trần Hữu Tân, tỏa ra một vầng sáng nhạt và mỏng, tia nắng mặt trời tạo thành những nếp gấp sắc lẻm.
Lớp màu đậm tựa sương mù mềm mại ấy luôn có thể thông qua đôi mắt của Nhậm Tòng Thư mà phủ lên người Trần Hữu Tân, rèm cửa khẽ bay lên rồi hạ xuống theo gió, Trần Hữu Tân đứng dưới ánh sáng.
Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Nhậm Tòng Thư không hề tức giận như đáng lẽ phải có trong tình cảnh này, mà lại nhìn sâu vào mắt Trần Hữu Tân, một cái nhìn nặng trĩu như thể một cú chạm hữu hình.
Tựa như lần đầu gặp gỡ.
Nhậm Tòng Thư không né tránh, cứ thế nhìn nhau qua đám người.
"Cậu có gì muốn nói không?" Viên cảnh sát nhấn giọng.
Nhậm Tòng Thư nói: "Suy đoán vô tội, tôi vô tội."
"Việc chỉ ra chỉ là nghi ngờ, khi nào cảnh sát có thể đưa ra bằng chứng, tôi sẽ tự bào chữa cho mình."