Chương 2

Nhậm Tòng Thư nhìn chằm chằm vào chính mình trên mặt đất, rồi từ từ nhướng mày, ánh mắt lạnh lẽo không giống người sống.

Hộp y tế mở ra hướng về phía Nhậm Tòng Thư, tuyến thể to bằng đầu ngón tay vẫn đang đập như một trái tim.

Thình thịch...

Thịch...

Nhậm Tòng Thư đột nhiên bật cười một tiếng đầy cố chấp.

Thật khiến người ta phấn khích.

"Cái xác thì sao đây?" Gã xăm trổ hỏi.

Nhậm Tòng Thư mang khuôn mặt của Tào Dã, thân phận của Tào Dã, không hề lên tiếng.

Mùi vị nhớp nháp trong không khí khiến người ta khó chịu, không giống nước mưa mà giống máu tươi, bùn đất, cáu bẩn, mọi thứ đều bẩn thỉu tột cùng.

Sự đã đến nước này, cậu không còn lựa chọn nào khác.

Không ai có thể thay đổi kết quả này.

Nhậm Tòng Thư chọn cho mình một khu mộ: "Chôn cất theo nghi thức cao nhất."

Mộ ở thành phố Giang cậu không mua nổi, nhưng Tào Dã thì có thể.

"Lỡ có người nhà đến gây chuyện thì sao? Lấy tiền đuổi đi à?"

Nhậm Tòng Thư trịnh trọng và nhẹ nhàng đóng hộp y tế lại, xoa xoa đầu ngón tay, cậu nhìn chằm chằm vào thi thể của mình.

"Sẽ không có ai đến tìm cậu ta đâu."

Nhậm Tòng Thư không phải là người có tính cách khoa trương, ham công danh lợi lộc. Ôn hòa, ít nói là màu sắc tính cách mà những trải nghiệm từ nhỏ đã mang lại cho cậu, bất cứ chuyện gì cũng sẽ bình tĩnh suy nghĩ, cân nhắc lợi hại.

Tạo thành sự đối lập cực độ với vẻ phóng khoáng, hướng ngoại, kiêu căng khó thuần của Tào Dã.

Một kẻ lòng dạ độc ác, một người lại luôn thừa thãi lòng tốt.

Một người ở trên cao, một người từ khi sinh ra đã phải vật lộn trong vũng bùn.

Khi Tào Dã ăn gan ngỗng, nấm tùng nhung, uống sâm panh, thì Nhậm Tòng Thư đang nhịn đói để tiết kiệm tiền ăn sáng.

Cuộc đời của Nhậm Tòng Thư, từ giây phút này, đã hoàn toàn đảo lộn.

Cậu lạnh lùng liếc nhìn mấy người phía sau, giọng điệu lạnh lẽo như từ địa ngục vọng về.

"Xử lý cái xác cho sạch sẽ."

"Vâng vâng vâng."

Nhậm Tòng Thư đứng bên cạnh, nhìn đám đàn em của Tào Dã gật đầu khom lưng mở tấm vải liệm màu đen ra, mặt không chút biểu cảm.

Mưa vẫn rơi.

Cậu mò thấy thuốc lá và bật lửa trong túi.

Chiếc bật lửa có logo của một thương hiệu xa xỉ, Nhậm Tòng Thư từng thấy trên quảng cáo, nó bằng ba năm sinh hoạt phí của cậu.

Làn khói trắng chậm rãi phả ra từ miệng cậu.

Cố ý mưu sát, bỏ thuốc, đánh chết tươi, moi sống tuyến thể.

Thân phận Alpha cấp cao đáng tự hào, khi còn chưa kịp mang lại vinh quang cho cậu, thì đã lấy đi tính mạng của cậu trước.

Nhậm Tòng Thư, mạng của mày thật đặc sắc.

Trong khoảnh khắc, Nhậm Tòng Thư đã suy nghĩ rõ ràng con đường mình nên đi.

Đã có cơ hội này, tại sao không nhổ tận gốc khối u ác tính này đi!