"Tào gia... Tỉnh lại, tỉnh lại đi."
"Thằng họ Nhậm kia bị đánh chết rồi, rốt cuộc là chôn hay không chôn?"
Bên tai truyền đến giọng nói nịnh nọt, lấy lòng.
Nhậm Tòng Thư mở mắt ra, trước mặt là một khuôn mặt sẹo dao hung thần ác sát được phóng đại, trông vô cùng dữ tợn trong màn đêm. Đối phương khom lưng, giống hệt một con chó vẫy đuôi mừng chủ, tất cả những điều này khiến Nhậm Tòng Thư kinh ngạc đến không nói nên lời.
Rõ ràng người này vừa mới muốn lấy mạng cậu.
Nhậm Tòng Thư đột ngột đẩy người kia ra! Gã đàn ông ngã thẳng xuống đất, run lẩy bẩy không dám đứng dậy: "Gia..."
Liếc mắt nhìn sang, con hẻm trước mắt máu me đầm đìa, bùn đất trên mặt đất bị nước mưa xối rửa, hòa cùng máu tươi đọng thành vũng, cây gậy bóng chày và con dao ngắn dính máu còn chưa kịp nhặt lên, trông kỳ dị dưới ánh trăng.
"Ngài tỉnh rồi, Tào gia!" Một giọng nói khác vang lên.
Tên đàn em đỡ Nhậm Tòng Thư dậy, bàn tay nắm lấy cánh tay cậu nhuốm đầy máu tươi.
Cậu trấn tĩnh lại, chống tay lên bức tường ẩm ướt của con hẻm để đứng thẳng người.
Cơn đau do gãy xương sườn không còn nữa, cảm giác đau đớn như nghẹt thở cũng được xoa dịu, tiếng ù ù sau khi bị đánh đến điếc tai cũng biến mất, mọi thứ trở nên rõ ràng vô cùng.
Cách đó vài mét, trên mặt đất ẩm ướt là một người đàn ông gầy gò đang co quắp, tay chân và má người đó đầy vết máu, vết dao, lưng cong lại, sắc mặt trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Nhậm Tòng Thư tức thì tê dại da đầu, đồng tử co rút!
Đó là chính cậu!
Nằm trên đất là thi thể máu thịt be bét của chính cậu.
"Hình như tắt thở thật rồi, Tào gia."
"Tào gia..."
Bức tường phủ rêu có những bông hoa dính bùn đất, máu văng lên hoa rồi lại nhỏ giọt xuống thi thể.
"Sao mà không chịu đòn thế nhỉ?"
"Loại chuột cống này, chết cũng chẳng có gì đáng tiếc." Tên đàn em khinh bỉ nheo mắt nói.
"Ầm!"
Một tiếng sấm lớn vang trời.
Ánh chớp trắng xóa chiếu rọi khu mộ tối đen như ban ngày, Nhậm Tòng Thư nhân luồng sáng đột ngột này mà đối mặt với thi thể trên đất.
Tay chân Nhậm Tòng Thư cứng đờ, l*иg ngực cuộn trào, hô hấp khó khăn.
Alpha cấp S Nhậm Tòng Thư chết rồi.
Cậu bây giờ đã trở thành "Tào gia".
Không, là Tào Dã, ác bá của thành phố Giang, và cũng là thủ phạm đã gϊếŧ cậu!
"Tuyến thể lấy ra rồi."
Gã đàn ông xăm trổ cầm đầu đứng dậy từ bên cạnh thi thể, đưa chiếc hộp giữ nhiệt cậu tế chuyên dụng trong tay cho Nhậm Tòng Thư, vẻ mặt đầy nịnh nọt.
"Tào gia, Nhậm Tòng Thư đúng là Alpha cấp 3S."
"Bây giờ chỉ cần thực hiện một ca phẫu thuật cấy ghép là ngài có thể trở thành Alpha cấp 3S trong thời gian ngắn nhất!"
Giọng của gã đàn ông mang theo sự hưng phấn và lấy lòng.