Người mẹ mỉm cười dịu dàng nhưng có lẽ vì rào cản ngôn ngữ nên cử chỉ có vẻ rụt rè, nghe Camilla nói xong vẫn nhìn sang con trai. Thiếu niên với ánh mắt trong veo cười, dùng khăn giấy lau khóe miệng rồi nói: "Cứ gọi cháu là Ufer thôi ạ. Tên tiếng Anh của mẹ cháu là Mary. Nhà cháu còn có một em gái tên là Lucy. Cha cháu nói ông ấy đã kiếm được rất nhiều tiền ở Mỹ nên đón chúng cháu sang. Nhưng chúng cháu đến Mỹ chưa được bao lâu thì cha cháu mất tích một cách bí ẩn, 3 mẹ con cháu không biết làm gì cả, ngôn ngữ cũng không thạo, cũng không biết tiền của cha cháu ở đâu, rất túng quẫn. Cháu ăn vội thế này là để hy vọng có thể nhanh chóng mang thức ăn về cho em gái."
Camilla gật đầu, cau mày: "Cha các cháu mất tích như thế nào? Có lẽ bác có thể giúp được gì đó. Các cháu đã báo cảnh sát chưa?"
Thiếu niên đặt bát đũa xuống, cụp mắt, cười ôn hòa nói: "Có người đã cảnh báo chúng cháu không được báo cảnh sát."
Phương Lam lắng nghe cuộc đối thoại của vài người, biết thiếu niên còn có một em gái thì cảnh giác giảm đi đôi chút. Ba người, chắc không phải là phe tấn công đâu nhỉ? Nhưng cũng không chắc, lỡ đối phương cực kỳ xảo quyệt hoặc là họ đã nói dối thì sao?
Ba người ẩn mình trong hành lang hẹp, mùi dầu mỡ khó chịu nồng nặc trong không khí. Phương Lam và Bạc Dịch là người Trung Quốc nên còn tương đối quen với mùi dầu mỡ này nhưng đối với một bệnh nhân ung thư phổi, Colin thực sự không chịu nổi, đột nhiên hắt hơi liên tục ba bốn cái, ho đến tái cả mặt.
Phương Lam hoảng sợ, lo lắng bệnh nhân có thể chết bất cứ lúc nào này sẽ ra đi ngay tại đây, cô không kịp nghĩ nhiều, vội vàng kéo Colin về phía căn phòng có không khí tốt hơn.
Camilla ngẩng đầu nhìn thấy một cặp đôi gốc Á cùng một ông lão bệnh tật, cau mày dữ dội, quát lên: "Mấy người muốn làm gì?"
Phương Lam vội vàng dùng tiếng Anh với giọng hơi lơ lớ nói: "Chúng tôi không có ác ý. Chúng tôi là…"
Bạc Dịch đột nhiên ngắt lời cô, dùng tiếng Anh cực kỳ trôi chảy nói: "Chúng tôi là bạn của bạn trai bà. Ông ấy từng có ơn cứu mạng cha mẹ chúng tôi nên trong đêm Thanh Trừng năm nay, bà phải để chúng tôi bảo vệ bà, nếu không tôi sẽ vô cùng buồn bã."
Phương Lam liếc nhìn anh, vẻ mặt hết sức bình tĩnh nhưng tim cô thì đập liên hồi. Dù sao thì lời nói của Bạc Dịch có quá nhiều sơ hở, dễ dàng bị lật tẩy.
Quả nhiên, Camilla nhìn Bạc Dịch với ánh mắt đầy nghi ngờ, nói: "Ồ? Vậy cậu nói xem, bạn trai tôi là người như thế nào?"
Tim Phương Lam thắt lại, cô siết chặt tay, sẵn sàng rút súng.
Bạc Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, mỉm cười nhẹ nhàng, từ tốn trả lời: "Ông ấy tên là Trần Quốc Phú, người Phúc Châu, đã mở nhà hàng này hơn 20 năm, nếu còn sống đến bây giờ thì chắc khoảng ngoài 50 tuổi rồi. Ông ấy đã ly hôn, có hai đứa con nhưng đều ở quê nhà Trung Quốc. Năm 2018, ông ấy có về nước. Tại ngoại ô Bắc Kinh, ông ấy đã cứu mạng cha mẹ chúng tôi, sau đó họ vẫn giữ liên lạc. Sau khi kế hoạch The Purge bắt đầu được thực hiện, cha mẹ tôi luôn vô cùng lo lắng cho sự an nguy của ân nhân này. Tôi và bạn gái tôi rất giỏi võ, chắc chắn có thể bảo vệ tốt cho bà."
Nhịp tim của Phương Lam chậm lại, dần ổn định.
Cô nhớ lại lúc đứng ở hành lang, trên tường hình như có treo rất nhiều ảnh. Những điều Bạc Dịch vừa nói, chắc là được suy luận từ những bức ảnh đó. Anh cũng thật là gan lớn, nếu là Phương Lam, dù có nghĩ ra cũng không dám nói.
Camilla nửa tin nửa ngờ nhìn chằm chằm vào Bạc Dịch một lúc, rồi đột nhiên vẻ mặt bà ấy giãn ra, cười lên, nói với giọng hơi cảm thán: "Cậu có nét giống anh ấy. Cho dù cậu có lừa tôi cũng không sao, tôi ngoài cái tiệm này và cái mạng này ra, chẳng còn gì nữa. Thôi được, chàng trai Trung Quốc đẹp trai, tạm thời tôi tin cậu. Nhưng…" Đột nhiên bà ấy quay người lại, chỉ vào hai mẹ con kia, nói: "Tôi muốn hai người nhân tiện bảo vệ luôn cả họ nữa."
Phương Lam nhìn sang Bạc Dịch, anh cong môi cười với cô, nháy mắt trái.
Đây là mật hiệu đã được hai người thỏa thuận. Nháy mắt trái có nghĩa là không thành vấn đề. Mặc dù cặp mẹ con này quả thật khiến người ta lo lắng, hơn nữa với khả năng của "cặp đôi" này, việc bảo vệ được mục tiêu chính đã là khó, thêm ba người mẹ con nữa thì áp lực quả thực quá lớn nhưng Bạc Dịch đã nói không sao thì có lẽ là thật sự không sao.