Bất chợt, đôi chân người đàn ông ấy khẽ động.
Phương Lam quay đầu lại, thấy anh chậm rãi mở mắt. Hàng mi dài dày khẽ run, ánh mắt u ám khiến tim cô khựng lại một nhịp. Cô khẽ hắng giọng, nhỏ giọng nói: “Anh… còn ổn chứ? Tôi cũng vừa mới tỉnh thôi. Tôi nghi ngờ rằng, có lẽ chúng ta đã bị bắt cóc.”
Người đàn ông nhíu mày, dường như thấy cách nói này vừa hoang đường vừa nực cười. Anh hơi mấp máy môi, định mở miệng thì bất ngờ nhìn thấy hàng loạt thỏ máy cầm liềm trước mắt, cất lên những tràng cười quái dị, lùi dần sang hai bên, mở ra một lối đi.
Một con thỏ cơ giới to lớn, thân hình cao lớn uy mãnh, từng bước đi tới giữa con đường ấy.
Cảnh tượng kỳ lạ này khiến Phương Lam nghẹn lời. Trong đầu cô thoáng hiện một suy nghĩ: Nếu thật sự là bị bắt cóc, chẳng lẽ mình bị một tên nghiên cứu khoa học điên nào đó bắt đi làm thí nghiệm ư? Nếu không thì còn ai lại chế ra được cả đàn thỏ máy quái gở như thế? Ngoài tên nghiên cứu khoa học bị điên, thật sự chẳng có lời giải thích nào hợp lý hơn.
Chiếc mặt nạ trên mặt thỏ uy mãnh đó lại khác hẳn với những con thỏ nhỏ. Nếu thỏ nhỏ đều mang mặt nạ vải hồng thì mặt nạ của nó lại là một màn hình điện tử, hình ảnh và màu sắc thay đổi liên tục: lúc thì hiện ra chiếc qυầи ɭóŧ hồng của thiếu nữ, khi lại lóe lên hình sấm sét, lúc nữa lại biến thành… một đống phân.
Người đàn ông bên cạnh khẽ bật cười nhỏ. Tuy Phương Lam cũng cảm thấy có chút nực cười nhưng sống lưng lại lạnh buốt, điềm báo chẳng lành càng thêm nặng nề, hoàn toàn không thể cười nổi.
Trên màn hình mặt nạ, hiện ra ba chữ: “Nhiệt liệt hoan nghênh”. Sau đó là giọng điện tử phát từng tiếng: “Các bạn thân mến, chiếc xe của các bạn đã gặp tai nạn. Thân thể các bạn hiện đang nằm trên bàn phẫu thuật, được cấp cứu khẩn cấp. Còn linh hồn các bạn sẽ ở nơi này… nghênh đón một [Ân Điển Kỳ Dị].”
Đám thỏ nhỏ bắt đầu lắc lư cơ thể cơ giới, cất lên khúc thánh ca [Ân điển kỳ dị]: “Ân điển kỳ dị, ngọt ngào dường ấy. Tội nhân chúng ta được ban tha thứ. Ân điển như thế, khiến lòng kính sợ. Ân điển như thế, giải thoát lo âu. Khi tôi quay về, ân điển giáng lâm. Sao mà kỳ dị, sao mà quý giá! Ân điển che chở, dìu dắt lối đi. Nhờ nó dẫn đường, trở lại quê cũ…”
“Các bạn sẽ được ghép hai người thành một tổ, xuyên qua hết thế giới này đến thế giới khác. Trong mỗi thế giới vừa thần thánh vừa đáng sợ ấy, các bạn sẽ phải đối kháng với một tổ đôi khác. Nội dung đối kháng, đến lúc ấy sẽ công bố. Người chiến thắng sẽ nhận được 500 điểm!”