Người đàn ông này thật bí ẩn. Tính cách của anh hoàn toàn là dous (thích gây đau khổ cho người khác), thái độ mập mờ và tồi tệ, bình tĩnh tự nhiên cứ như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát; anh nói tiếng Anh trôi chảy, chắc chắn đã sống ở nước ngoài nhiều năm; anh có vẻ ngoài xuất sắc, làm trai bao thì sẽ giàu nhanh chóng, anh đã dùng mặt để được giảm giá khi thuê xe máy; anh có tư duy tỉ mỉ, ngay cả trong tình huống này vẫn có thể quan sát ảnh trên tường và suy đoán danh tính của chủ nhân; anh có võ công cao cường, chắc chắn đã có kinh nghiệm thực chiến sinh tử, Karate Kyokushin của Phương Lam là kiểu thực chiến, còn chiêu thức của Bạc Dịch không có môn phái rõ ràng, mỗi cú đấm, cú đá đều có mục đích rõ ràng — lấy mạng người, giống như dã thú, không cần phải dạy, bẩm sinh đã có bản năng đoạt mạng người.
Phương Lam nhớ lại trước khi đến thế giới này, trong căn phòng u ám đó, Phương Lam đã từng hỏi anh: "Nghề nghiệp của anh là gì?"
Lúc đó, Bạc Dịch nheo mắt, khẽ trả lời: "Hiện tại vẫn là kẻ vô công rồi nghề."
Vô công rồi nghề? Có kẻ vô công rồi nghề nào như thế này không?
Rốt cuộc, thân phận thật sự của người đàn ông này là gì?
Phương Lam đang nhìn anh thất thần, Bạc Dịch đột nhiên véo má cô, ghé sát tai cô, giọng điệu vừa đắc ý vừa bất mãn: "Này, anh biết anh rất đẹp trai nhưng bây giờ điều quan trọng nhất là theo dõi cái tên Ufer kia. Chắc chắn nó có vấn đề."
Phương Lam cau mày, gạt tay anh ra, rồi cắn môi, đưa tay xoa má mình. Bạc Dịch ra tay thật sự rất mạnh, chỉ một cái véo nhẹ mà một bên má Phương Lam đã đỏ ửng.
Bạc Dịch sững sờ, nhướng mày, có vẻ cũng không ngờ mình ra tay nặng như vậy. Mím môi, Bạc Dịch nheo mắt nói: "Xin lỗi, quả thực anh không biết nặng nhẹ. Để bày tỏ sự xin lỗi, tối nay có thể cho em nhìn mặt anh lâu hơn một chút… Tất nhiên, muốn nhìn chỗ khác, anh cũng sẵn lòng chiều."
Phương Lam lườm anh một cái, nhìn Camilla đang dọn dẹp bát đĩa, Colin đang thở dốc trên ghế sofa, người mẹ nhút nhát đang đánh giá cô và Bạc Dịch, cùng với thiếu niên có ánh mắt dịu dàng, trong trẻo nhưng mang khí chất u uất, cô không khỏi thở dài.
Bên phòng thủ phải bảo vệ sự an toàn của 5 người, trong khi bên tấn công chỉ cần gϊếŧ chết một người trong đêm Thanh Trừng là có thể chiến thắng. Thể thức thi đấu này quả thực quá bất công. Nhưng không còn cách nào khác, việc ở trong Ân điển như thế này vốn dĩ là một chuyện kỳ lạ đến mức khó tin. Điều cô có thể làm bây giờ là chấp nhận nó, vượt qua nó, chinh phục nó và cùng với đồng đội Bạc Dịch sống sót rời đi.
Sau khi trao đổi với Camilla và những người khác, Camilla đồng ý sống chung với Phương Lam và Bạc Dịch nhưng bà ấy cũng đưa ra một yêu cầu, đó là phải đưa cả gia đình thiếu niên Ufer theo. Phương Lam thực sự bất lực về điều này, cô không rõ Camilla có thực sự tin tưởng họ hay không, cũng không đoán được tại sao Camilla lại nhất quyết phải đưa cả gia đình Ufer theo nhưng… cô nhìn vào thiết bị liên lạc Thỏ Cơ Giới trong tay, thông tin đã được cập nhật, phần mô tả về Camilla có viết: [Lòng mềm yếu, nhân hậu, tâm hồn thánh thiện, ngoài lạnh trong nóng.]
Chẳng trách…
Camilla có xe hơi, Colin đang thập tử nhất sinh cuối cùng cũng không cần phải ho sặc sụa trong gió nữa, thật đáng mừng. Tuy nhiên, vì em gái của Ufer vẫn đang ở nhà một mình nên họ phải rẽ qua đón. Khi đến gần nhà của Ufer, Phương Lam tháo mũ bảo hiểm xe máy, lắc mái tóc gợn sóng, nhìn biệt thự sang trọng trước mắt, cô hơi há hốc.
Về những lời Ufer nói, lúc này Phương Lam có chút tin. Nhìn từ căn biệt thự này, có lẽ cha cậu ấy thực sự đã kiếm được rất nhiều tiền.
Bạc Dịch đi bên cạnh Camilla và Colin, hai nhân vật chủ chốt, vừa mới lơ đễnh một chút, thiếu niên tên là Ufer đã xuất hiện bên cạnh Phương Lam.
Phương Lam quay đầu lại, hơi giật mình, trong lòng cảnh giác, rồi cười nói: "Tên tiếng Trung của cậu là gì?"
Thiếu niên khẽ cười, trả lời rất ngoan ngoãn: "Em tên là Tạ Nhĩ Phàm, năm nay 15 tuổi. Chữ Nhĩ là trong “nhĩ đẳng” (các người), chữ Phàm là trong “bình phàm”. Còn chị thì sao?" Dường như cậu ấy đang trong thời kỳ vỡ giọng, giọng hơi khàn, mang theo sự non nớt đặc trưng của thiếu niên.
Phương Lam mắt cong cong, cười đáp: "Chị tên là Phương Lam, cha chị thích leo núi, nên chữ Lam là trong “sơn lam”. Người đàn ông kia tên là Bạc Dịch, chữ Bạc là trong “bạc tình”, chữ Dịch là trong “dễ dàng”, dễ dàng bạc tình, cũng dễ nhớ đấy. Anh ấy là bạn trai chị."
Chết tiệt. Câu "Anh ấy là bạn trai chị" hình như càng nói càng thấy thuận miệng. Phương Lam cau mày.