Một con rồi lại một con thỏ cơ giới nối đuôi nhau bước đi trên nền gỗ, phát ra tiếng “cách… cách…” lạch cạch khô khốc. Những con thỏ máy này đeo mặt nạ màu hồng, trên đó vẽ đầy trái tim và chữ “love”, trong tay lại cầm những lưỡi liềm nhỏ xinh. Chúng vừa đi vừa xếp thành hàng ngay ngắn, trông vừa quỷ dị vừa đáng yêu.
Phương Lam vừa mở mắt ra liền thấy cảnh tượng kỳ quái này.
Cô quỳ ngồi trong góc tường, đầu óc choáng váng, cả người đau nhức rã rời. Mắt mở rồi lại nhắm, phải rất lâu sau ý thức của cô mới dần dần khôi phục.
Cô vốn không nên xuất hiện ở đây.
Hôm nay là ngày 5 năm tháng 7, ngày giỗ của cha cô là Phương Tín. Cả đời Phương Tín yêu thích leo núi, khi sinh con gái thì đặt cho cô chữ “Lam” trong “sơn lam” (núi và mây). Thế nhưng 3 năm trước, trong một lần leo núi một mình Phương Tín đã mất tích. Sau hơn 10 ngày tìm kiếm, cuối cùng cảnh sát cũng phát hiện thi thể ông ở chân núi và kết luận ông qua đời đúng vào ngày mồng 5 tháng 7.
Từ đó, mỗi năm đến ngày này, Phương Lam đều đến núi Trần Đãng – nơi cha đã bỏ mạng để cúng tế. Năm nay cũng vậy, mặc cho trời đổ mưa như trút, đường núi trơn trượt nguy hiểm, cô vẫn lên chiếc xe đường dài, thẳng tiến về núi Trần Đãng.
Vì vậy, cô vốn không nên xuất hiện ở đây.
Trong căn phòng ánh sáng mờ tối, dường như ngoài một chiếc tivi treo tường ra thì chẳng còn vật gì khác, trống trải đến lạ. Cúi đầu nhìn xuống, Phương Lam phát hiện trên tay mình bị còng, đầu còn lại của chiếc còng lại khóa chặt vào cổ tay một người khác.
Phương Lam nhíu mày, đầy cảnh giác, tim đập thình thịch. Cô theo dõi dọc theo sợi xích sắt của chiếc còng, đưa mắt nhìn sang bên phải.
Một đôi ủng cao su màu đen vẫn còn vương nước mưa, chiếc quần lính xanh rêu ôm vừa vặn đôi chân dài thẳng tắp. Tiếp đó là chiếc sơ mi trắng, gọn gàng sơ vin trong cạp quần. Vải áo bị mưa làm ướt, hơi trong suốt, khiến Phương Lam gần như có thể thấy rõ cơ bắp rắn chắc ẩn dưới lớp áo ấy.
Trang phục này trông rất quen mắt. Khi ánh nhìn rơi lên khuôn mặt người đàn ông vẫn còn bất tỉnh, Phương Lam lập tức nhận ra: anh chính là người đã ngồi ở hàng ghế phía trước bên trái của cô trên chuyến xe đường dài.
Tại sao anh cũng xuất hiện ở đây? Chiếc xe đường dài… Cứ hễ cố gắng nhớ lại chuyện trên xe, đầu óc Phương Lam liền đau nhói dữ dội. Rốt cuộc… trên chuyến xe đến núi Trần Đãng kia đã xảy ra chuyện gì? Vì sao cô lại có mặt ở đây?