Cậu đứng bên giường cô, không rõ là dùng ánh mắt gì để nhìn, có lẽ vì thái độ lạnh nhạt của cô mà hơi tức giận, nhưng phần lớn là không… vì cô chưa bao giờ thấy Lương Duật tức giận, người này giả tạo đến mức dường như không có tính khí thật sự.
Tiếng dép lê đế dày giẫm lên sàn càng lúc càng xa, cửa bị khép lại. Lương Sơ Doanh mở mắt, nhìn chằm chằm lên bức tường trắng, thở phào một hơi.
Chuyện bỏ mấy cái đĩa lạ vào phòng Lương Duật, là hồi cấp hai.
Hồi đó, Lương Sơ Doanh tình cờ nghe đám con trai tuổi dậy thì kể. Chính là mấy đứa mặt đầy mụn, hay tụm lại ở cạnh bàn thao thao bất tuyệt rằng mình bị bố mẹ mắng vì lén xem “phim người lớn”, thậm chí có người còn bị đánh. Kiểu phụ huynh Trung Quốc phần lớn rất kiêng kị mấy chuyện này: Vừa không muốn con cái xem, lại vừa hy vọng tụi nhỏ tự biết tất cả.
Mà dạo ấy, chẳng hiểu sao Lương Duật bỗng nhiên bắt đầu học nấu ăn, khiến Lương Khánh rất hài lòng. Còn Lương Sơ Doanh thì cảm thấy cậu hoàn toàn giả vờ tốt bụng, trong lòng cứ nghẹn nghẹn mâu thuẫn, nên trẻ con một cách ngốc nghếch, bày ra một chiêu xấu xa để vu oan.
Phòng của Lương Duật chưa từng khóa cửa, cô trực tiếp nhét cái đĩa thu vào máy tính. Lúc Lương Duật quay về phòng, trên màn hình đã hiện đầy hình ảnh cơ thể người quấn lấy nhau.
Lương Sơ Doanh nghe động tĩnh, vội vàng chạy đi tố cáo với Lương Khánh, vừa đẩy cửa ra đã lớn tiếng cáo trạng: “Bố! Lương Duật thật ghê tởm! Cậu ta xem phim người lớn trong phòng, con nghe thấy rồi!”
Lương Khánh tịch thu đĩa của Lương Duật. Quả đúng như cô dự liệu, ông nói rằng mình rất thất vọng về Lương Duật.
Lương Sơ Doanh đứng ngay sau lưng bố, đắc ý cười. Lương Duật nhìn cô, cũng chậm rãi cong môi, lộ ra vẻ dịu dàng cười như không cười.
Hồi đó, cô chỉ thấy việc hãm hại Lương Duật thật hả giận. Ai bảo gia đình này vì sự xuất hiện của cậu mà chia năm xẻ bảy?
Nhưng giờ nghĩ lại, lúc làm cái chuyện ngu ngốc ấy thật sự chẳng có tí kế hoạch nào. Ai lại tự dưng giấu đĩa dưới gối chứ? Dù có nghĩ bằng đầu ngón chân cũng đoán được là cô làm. Huống hồ, Lương Duật vốn chẳng ngốc.
Cậu chỉ là giả bộ ngoan ngoãn, mặc cho cô gán lên mình sự ác ý vô cớ đó.
Nhưng Lương Sơ Doanh vẫn cảm thấy chuyện chắc chắn không đơn giản như vậy. Biết đâu Lương Duật đang âm thầm chờ cơ hội trả thù. Làm gì có ai thực sự tốt tính đến thế?