Chương 5

Quý Kỳ Xuyên buông tay ra. Người vừa bị hắn bóp cổ cuối cùng cũng có thể hít thở bình thường.

Hắn nhìn người đang tựa vào tường, thở dốc từng hơi, nơi cổ đã in rõ một vết đỏ, nổi bật trên làn da trắng mịn như tuyết.

Không biết qua bao lâu, hơi thở của Tiêu Mạch Lẫm mới dần ổn định. Quý Kỳ Xuyên nhìn dấu hằn trên cổ y, ánh mắt thoáng qua vẻ khó đoán.

Bất chợt, hắn bước lên mấy bước, Tiêu Mạch Lẫm theo phản xạ lui về phía sau, lưng gần như đã dán sát vào tường.

Quý Kỳ Xuyên cảm nhận được y đang sợ, bèn hơi cúi người, giọng nói ôn hòa: “Được rồi, không trêu ngươi nữa, đừng sợ.”

Tiêu Mạch Lẫm khựng lại. Hắn… đang dỗ y sao?

Y không nhìn nét mặt của Quý Kỳ Xuyên, chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi đến bên giường của hắn, lạnh nhạt nói: “Chủ nhân, đêm đã khuya, ngài nghỉ ngơi đi.”

Theo những gì Tiêu Mạch Lẫm biết, khi các Các chủ của Nguyệt Xuyên Các ngủ, đều cần có ảnh vệ túc trực bảo vệ suốt đêm.

Quý Kỳ Xuyên lấy thuốc trị thương từ trong tủ ra, ngồi xuống mép giường. Hắn nhìn Tiêu Mạch Lẫm, dùng ngón tay gõ nhẹ vào chỗ bên cạnh.

Tiêu Mạch Lẫm hiểu ý, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Vén cổ áo xuống.” Giọng nói trầm thấp, người vừa rồi còn bóp cổ y, giờ đã cầm thuốc và bông thuốc trong tay.

Tiêu Mạch Lẫm muốn nói gì đó nhưng nhớ lại hai lần Quý Kỳ Xuyên đột nhiên nổi giận trước đây, y đành gật đầu, kéo cổ áo đen xuống đến tận xương quai xanh, lộ ra mảng da trắng nõn.

Cổ họng Quý Kỳ Xuyên khẽ động, hắn bắt đầu thoa thuốc cho y.

.

Vừa rồi hắn ra tay không nhẹ nên giờ thoa thuốc cũng phải cực kỳ cẩn thận.

Giường mềm, chỗ ngồi lại êm, động tác của người kia nhẹ như gió. Thuốc mát lạnh thoa lên vết đỏ còn nóng rát khiến Tiêu Mạch Lẫm cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Y len lén ngước nhìn người đàn ông bên cạnh.

Tuy hắn là cái tên khiến giang hồ nghe đến phải khϊếp sợ nhưng Tiêu Mạch Lẫm từng nghe không ít lời đồn về người đàn ông anh tuấn nhất Nguyệt Xuyên Các - Quý Kỳ Xuyên trong những lần làm nhiệm vụ.

Tấm áo trong mỏng manh của hắn đã trượt xuống nửa vai, yết hầu theo nhịp thở khẽ lên xuống, mang theo thứ quyến rũ khó nói.

“Ngươi đang nhìn gì?” Quý Kỳ Xuyên bỗng bắt gặp ánh mắt y.

“Không có gì.” Tiêu Mạch Lẫm vội dời ánh nhìn đi nơi khác.

Y cảm thấy mặt mình hơi nóng. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức, nhìn từ xa cứ như Quý Kỳ Xuyên đang ôm lấy y.

Hơi thở ấm áp của hắn phả lên cổ, tê dại đến khó chịu, khiến y chỉ thấy nóng ran.

Hành động này dường như hơi quá mức thân mật, đôi tai Tiêu Mạch Lẫm đỏ bừng lên.