Khi y mở mắt ra, Quý Kỳ Xuyên đã đi đến gần.
Có lẽ vì hơi nóng, hắn chỉ mặc một lớp áσ ɭóŧ mỏng màu đen, bờ vai rộng, eo hẹp, cơ bắp săn chắc hiện rõ dưới lớp vải.
Tiêu Mạch Lẫm vội quay đi, tránh ánh nhìn.
Hành động ấy khiến Quý Kỳ Xuyên thấy thú vị, lập tức thong thả tiến lại gần, dồn y về phía tường.
Hắn bước một bước, Tiêu Mạch Lẫm lại lùi một bước, cho đến khi y không thể lùi thêm, thì lại bị đối phương ép sát vào góc tường.
Cuối cùng, Tiêu Mạch Lẫm lên tiếng: “Chủ nhân, ngài muốn làm gì?”
Giọng y trong trẻo, mềm nhẹ như nước, khiến Quý Kỳ Xuyên thấy thật dễ nghe. Hắn khẽ cười, cúi xuống bên tai y, thổi một hơi gió mát: “Sao vậy? Không làm gì thì không được à?”
Tiêu Mạch Lẫm bỗng cảm thấy những thông tin mà tổ chức cung cấp về Quý Kỳ Xuyên có lẽ đã sai.
Nhìn bộ dạng bối rối của y, Quý Kỳ Xuyên bất giác bật cười.
Chợt hắn hỏi: “Ngươi tên gì?”
Tiêu Mạch Lẫm liếc hắn một cái, rồi nhanh chóng tránh đi ánh nhìn, đáp: “Tiêu Mạch Lẫm.”
Khóe môi Quý Kỳ Xuyên cong lên, hắn giơ tay, khẽ xoa nhẹ vành tai đỏ ửng của y.
“Từ nay ta gọi ngươi là Mạch Lẫm, được chứ?”
Cách gọi bất ngờ thân mật ấy khiến Tiêu Mạch Lẫm khẽ nhíu mày, song nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
Nhưng phản ứng đó vẫn không thoát khỏi mắt Quý Kỳ Xuyên. Hắn nhìn y, ánh mắt dần tối lại, tay vẫn không buông, còn nắm lấy dái tai mềm mại của y, bóp nhẹ: “Không được sao?” Hắn hỏi, giọng thản nhiên như gió thoảng.
Tiêu Mạch Lẫm nghiêng đầu, đáp: “Chủ nhân, cách xưng hô này quá mức thân mật.”
Lời vừa dứt, cổ y lập tức bị bàn tay mạnh mẽ siết chặt. Tiêu Mạch Lẫm thấy cơ thể bỗng nhẹ bẫng, hít thở khó khăn.
“Khụ… khụ…” Y bị bóp đến đỏ mặt nhưng Quý Kỳ Xuyên vẫn không buông tay.
Khi cơn ngạt sắp cướp đi ý thức, Tiêu Mạch Lẫm gắng gượng dồn hết sức đá về phía hắn nhưng cũng vô ích. Cổ chân y lập tức bị tay kia của Quý Kỳ Xuyên tóm lấy, ghì chặt.
“Đừng mà!” Tiêu Mạch Lẫm cố nói, hơi thở đứt quãng.
Lúc này, Quý Kỳ Xuyên mới nới lỏng lực, khiến y chỉ có thể kiễng chân chạm đất.
“Cầu xin ta.” Giọng hắn trầm thấp, vang bên tai, lại như vọng ngay trong ngực.
Gương mặt Tiêu Mạch Lẫm đỏ bừng, cổ họng đau rát, môi khẽ run.
Quý Kỳ Xuyên lại siết mạnh, giọng nói lạnh lẽo vang lên lần nữa: “Cầu xin ta đi!”
Đầu óc Tiêu Mạch Lẫm choáng váng, gần như không thể suy nghĩ, chỉ biết rằng nếu còn chống đối, chắc chắn mình sẽ chết và mãi mãi chẳng bao giờ có được tự do.
Hắn quả thật là một kẻ điên.
“Cầu xin ngài!” Tiếng y khẽ khàng, yếu ớt nhưng Quý Kỳ Xuyên nghe thấy vô cùng rõ ràng.