Có lẽ hắn sẽ gϊếŧ y ngay tại chỗ.
Tiêu Mạch Lẫm đành tỏ ra yếu thế, đôi mắt trong suốt ngước nhìn người đàn ông đang bóp cằm mình, trông vừa đáng thương vừa khẽ run. Nước mắt sinh lý vì đau đang hiện lên nơi khóe mắt, càng khiến y thêm mong manh.
Quý Kỳ Xuyên khẽ “chậc” một tiếng, buông tay ra.
Tiêu Mạch Lẫm không ngờ cách đó lại có tác dụng, hơi sững sờ.
“Đứng lên đi, quỳ mãi thấy dễ chịu lắm sao?” Nói xong, Quý Kỳ Xuyên quay lưng, chậm rãi bước về phía điện Ảnh Nguyệt - nơi hắn ở tại Nguyệt Xuyên Các.
Tiêu Mạch Lẫm đứng dậy, vội bước theo sau.
Bên trong đại điện, ánh đèn hắt lên những vật trang trí diễm lệ, khiến người nhìn hoa cả mắt. Lúc này, Tiêu Mạch Lẫm mới sực tỉnh rằng y chỉ là thuộc hạ của Quý Kỳ Xuyên, không phải người bảo vệ luôn theo sát chủ nhân, hoàn toàn không cần phải đi cùng vào đây.
Nghĩ vậy, Tiêu Mạch Lẫm cảm thấy tối nay bản thân khác hẳn mọi khi, hành động nào cũng chẳng hợp lý.
Hơn nữa, vừa rồi y chẳng dùng trò giả vờ yếu đuối mà lại là chiêu mỹ nhân kế trong giang hồ thường nhắc đến.
Càng nghĩ, Tiêu Mạch Lẫm càng bực bội, đôi môi mím chặt thành một đường mỏng.
Không biết tự bao giờ, hai người đã đi đến trước cửa tẩm điện của Quý Kỳ Xuyên.
Tiêu Mạch Lẫm khẽ xoay người, định rời đi.
“Đi đâu? Từ nay ngươi chính là ảnh vệ của ta.”
Quý Kỳ Xuyên tựa hờ vào khung cửa, ánh mắt nửa cười nửa không, nhìn y đầy hứng thú.
Gió đêm khẽ lướt qua, giữa mùa hạ, muôn cành xanh biếc lay động, tiếng ve râm ran vọng đến không ngớt.
Tiêu Mạch Lẫm hạ tầm mắt, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Thấy y mãi không đáp, Quý Kỳ Xuyên bước đến trước mặt.
“Sao không nói gì?”
Tiêu Mạch Lẫm quỳ xuống, cung kính nói: “Đã là ảnh vệ của ngài thì ta sẽ dốc toàn lực bảo vệ Các chủ.”
Y không ngờ bản thân lại được chọn làm ảnh vệ của Quý Kỳ Xuyên nhanh đến vậy.
Như thế, có lẽ y sẽ sớm hoàn thành nhiệm vụ, rồi thoát khỏi chốn dơ bẩn kia.
Quý Kỳ Xuyên khẽ bật cười, phất tay bảo y đứng lên.
.
Tiêu Mạch Lẫm đứng bên giường, còn Quý Kỳ Xuyên đang tắm trong tẩm điện. Y đi quanh một vòng, lặng lẽ quan sát.
Bên ngoài đại điện xa hoa tráng lệ nhưng trong lại giản dị bất ngờ. Nếu bỏ qua thân phận ma đầu khét tiếng thì nơi này trông chẳng khác gì chốn ẩn cư của một nhân vật có cốt cách thanh cao - sạch sẽ, ngăn nắp, yên tĩnh đến lạ.
Đợi khi Tiêu Mạch Lẫm được tự do, y cũng sẽ tìm một nơi như thế để ở - giản đơn, sạch sẽ và chẳng bị ai làm phiền.
Có lẽ chỉ khi đó, y mới thật sự vui vẻ.
Tiêu Mạch Lẫm nhắm mắt, nét mặt lạnh lùng cũng dần dịu lại.