Một tháng sau, khi Nguyệt Xuyên Các tuyển chọn thuộc hạ mới, Tiêu Mạch Lẫm đã thuận lợi trà trộn vào, trở thành người dưới tay Quý Kỳ Xuyên.
Đêm khuya, Tiêu Mạch Lẫm ngồi trên mái nhà, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh.
Từ khi trà trộn vào Nguyệt Xuyên Các, y vẫn chưa từng được gặp Quý Kỳ Xuyên, chứ đừng nói đến chuyện ra tay gϊếŧ hắn.
Trong lòng y thoáng chút rối ren, bèn nằm xuống, mặc cho gió đêm khẽ lùa qua.
Đột nhiên, dưới mái hiên vang lên tiếng bước chân. Y lập tức ngồi dậy, tiện tay hái một chiếc lá trên cành cây bên cạnh, vung mạnh. Lá cây xé gió, phóng thẳng vào thân cây trước mái hiên, cắm sâu đến tận cuống.
Tiêu Mạch Lẫm khẽ nhíu mày, thoắt một cái đã đáp xuống chỗ vừa phát ra tiếng động.
Nhưng nơi đó trống trơn, yên tĩnh đến mức lạ thường.
Bỗng phía sau truyền đến một tràng cười nhẹ.
Y quay phắt người lại - trước mắt là một nam nhân mặc y phục trắng như tuyết, tóc đen như mực, dáng người thon gầy, điển trai.
Người kia rất cao, Tiêu Mạch Lẫm phải hơi ngẩng đầu. Trong đôi mắt đen sâu như đáy nước ấy, ánh lên vẻ lười nhác mà thâm trầm.
“Sao thế? Ta chỉ mới rời khỏi đây vài ngày mà các ngươi đã ngông cuồng đến mức thấy ta mà không biết hành lễ rồi sao?” Giọng hắn trầm thấp, mang ý cười nhưng trong ánh mắt lại ẩn giấu nguy hiểm lạnh người.
Không còn nghi ngờ gì nữa - kẻ trước mặt chính là Các chủ Nguyệt Xuyên Các - Quý Kỳ Xuyên, người mà cả giang hồ đều e sợ.
Tiêu Mạch Lẫm lập tức quỳ xuống, nói: “Xin chủ nhân thứ tội.”
Quý Kỳ Xuyên nhếch mày, hạ tầm mắt nhìn người đang quỳ trước mặt.
Có lẽ khi nằm trên mái nhà, dây buộc tóc bị tuột ra, nên mái tóc đen như suối rũ xuống dọc sống lưng mảnh khảnh của y.
Người này trông chỉ tầm mười mấy tuổi, nét mặt non nớt mà lạnh lùng.
Quý Kỳ Xuyên cúi người, dùng tay nâng cằm y lên, ép y phải ngẩng đầu.
“Ngươi là người mới đến sao?” Giọng hắn vang ngay bên tai, khiến Tiêu Mạch Lẫm khựng lại.
Chẳng lẽ Quý Kỳ Xuyên đã nhận ra y nhanh đến vậy?
Tiêu Mạch Lẫm hơi căng thẳng, gạt bàn tay đang kẹp cằm mình ra, cúi đầu, khẽ đáp: “Ừm.”
Nhìn bàn tay bị hất ra, Quý Kỳ Xuyên nheo mắt, rồi bất ngờ bóp mạnh cằm y.
“Không ai nói với ngươi rằng không được phép kháng lại mệnh lệnh của ta sao?”
Cằm Tiêu Mạch Lẫm bị bóp đau đến mức phải ngẩng lên nhìn thẳng đối phương.
Ánh mắt Quý Kỳ Xuyên lạnh lẽo, khiến không khí xung quanh như đóng băng.
Tiêu Mạch Lẫm không hiểu vì sao hắn lại tức giận như vậy nhưng y biết rõ, khi Quý Kỳ Xuyên nổi giận, chắc chắn hậu quả chẳng tốt đẹp gì.