Chương 1

Giữa chốn giang hồ ngập mùi máu tanh và gió lạnh lại tồn tại một tổ chức sát thủ thần bí, rất ít ai nắm rõ thế lực đứng sau hay nội tình thật sự của bọn họ.

Người ta chỉ biết rằng, vụ biến loạn nửa năm trước ở Dương Thành chính là do tổ chức ấy gây nên - đầy thần bí, nguy hiểm và khiến người người khϊếp đảm.

Dạo gần đây, đột nhiên xuất hiện tin đồn bọn họ vẫn luôn muốn ám sát kẻ có thế lực mạnh nhất giang hồ - Các chủ Nguyệt Xuyên Các, Quý Kỳ Xuyên.

Kẻ này gϊếŧ người như ngóe, lạnh lùng vô tình, võ công cao cường, không ai sánh nổi.

Giữa chốn giang hồ rộng lớn, không một ai dám ngu ngốc mà đối đầu với Nguyệt Xuyên Các hay Các chủ Quý Kỳ Xuyên, ngoại trừ tổ chức sát thủ thần bí kia.

Thế nên, tất cả sát thủ được phái đi đều không ai sống sót, kết cục còn bi thảm hơn cả cái chết.

Điều đó dẫn đến việc Nguyệt Xuyên Các chính là nơi đứng đầu trong vô số thế lực nơi giang hồ.

.

“Tiêu Mạch Lẫm, nhiệm vụ cuối cùng của ngươi là gϊếŧ Quý Kỳ Xuyên.” Trong bóng đêm, một ông lão mặc áo choàng kín mít nhìn thiếu niên trước mặt, giọng trầm khàn.

Gió lùa qua tán cây, mang theo tiếng rít “vù vù” lạnh lẽo. Thiếu niên mím môi, mở lời: “Không phải các người đã từng đi gϊếŧ hắn rồi sao? Tất cả đều thất bại đấy thôi!”

Giọng nói y trong trẻo mà lạnh nhạt, như hòa vào ánh trăng mang hơi thở của sương đêm.

Ông lão khàn giọng đáp, khiến người nghe rợn da gà: “Không. Ngươi là sát thủ xuất sắc nhất mà tổ chức từng đào tạo suốt bao năm qua. Tất cả mọi người đều hy vọng lần này ngươi sẽ thành công.”

Nói rồi, ông ta đưa cho y một tờ giấy nhỏ, lại nói: “Dĩ nhiên, nếu hoàn thành nhiệm vụ, ngươi sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh, cùng với tự do của mình.”

Tiêu Mạch Lẫm khẽ thở dài trong lòng.

Chỉ cần hoàn tất thì y có thể rời khỏi chốn dơ bẩn này. Dù mạo hiểm nhưng y vẫn sẵn sàng thử.

“Ta đồng ý. Nhưng…” Tiêu Mạch Lẫm ngừng lại. Ông lão lập tức hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Kế hoạch của ta là trà trộn vào Nguyệt Xuyên Các, làm thuộc hạ của Quý Kỳ Xuyên, chờ thời cơ thích hợp rồi ra tay.”

Tiêu Mạch Lẫm là sát thủ hàng đầu, nghe kế hoạch của y nên ông lão cũng không có ý kiến gì.

“Được.” Người nọ trầm giọng nói: “Tổ chức luôn muốn gϊếŧ Quý Kỳ Xuyên là vì hắn từng gϊếŧ em trai của thủ lĩnh chúng ta.”

Nghe vậy, Tiêu Mạch Lẫm vẫn bình thản. Những chuyện ấy y đã sớm điều tra rõ ràng. Hơn nữa, kẻ bị Quý Kỳ Xuyên gϊếŧ kia cũng mang tội ác tày trời, làm toàn việc nhơ nhớp, chết cũng chẳng oan.