Chương 33.4

Nghĩ vậy, nàng xoay người cầm lấy điện thoại.

Chiếc ốp lưng vân da màu trắng ngà nằm gọn trong bàn tay thon dài, nàng khẽ vỗ nhẹ nó vào lòng bàn tay hai cái.

An Thường vẫn chưa kết bạn WeChat với nàng, nhưng cùng ở trong một đoàn phim, muốn xin số điện thoại của nàng thì thiếu gì cách.

Hỏi Nghê Mạn chẳng hạn? Chắc là sẽ hỏi thôi.

Nàng còn từng vờ như lơ đãng thăm dò Nghê Mạn: "Có ai hỏi xin số điện thoại của tôi không?"

"Hả?" Nghê Mạn ngơ ngác: "Không có."

"À, ý tôi là..." Nam Tiêu Tuyết kéo dài giọng: "Người dân Ninh Hương đã giúp đỡ đoàn phim rất nhiều, nếu có ai tìm cô xin số của tôi." Nàng dừng một chút: "Thì cứ cho đi."

Nghê Mạn ngây thơ gật đầu: "Vâng."

Thế nhưng lúc này điện thoại vẫn im lìm, ngay cả một linh cảm về cuộc gọi đến cũng không có.

An Thường ngủ có ngon không?

Nam Tiêu Tuyết nhớ lại lúc gặp cô ở nhà hôm qua, tóc đuôi ngựa rối bù như sư tử bại trận. Như thế là ngủ ngon hay không ngon nhỉ? Nam Tiêu Tuyết nhất thời cũng không đoán ra.

Ngay khi nàng dồn hết tâm trí để nhớ lại mái tóc của An Thường, điện thoại bàn trong phòng bỗng đổ chuông. Tiếng chuông kiểu cũ chói tai khiến nàng giật mình rụt vai lại.

Nàng không muốn nghe, ai lại gọi vào máy bàn nhà nghỉ tìm nàng chứ.

Chắc là gọi nhầm, hoặc chào hàng quảng cáo, nghe máy có khi còn bị lộ giọng.

Chỉ là người gọi đến quá kiên trì, cuộc đầu tiên vừa dứt, cuộc thứ hai đã lập tức reo vang.

Lúc này trời còn sớm, chưa đến bảy giờ sáng. Nhà gỗ cũ cách âm kém, Nam Tiêu Tuyết sợ làm ồn đến phòng bên cạnh nên hạ thấp giọng nhấc máy: "A lô."

Đầu dây bên kia không có tiếng nói, chỉ nghe thấy tiếng hít thở rất khẽ.

Nam Tiêu Tuyết lập tức đoán ra là ai, tay siết chặt ống nghe màu trắng ngà.

Gần như cùng lúc đó, giọng nói trầm thấp của An Thường vang lên: "Biết ngay là chị chưa ngủ mà."

Nam Tiêu Tuyết lấy lại bình tĩnh: "Ừ."

An Thường nói qua điện thoại: "Câu chị nói đó, em hiểu."

Trong phòng thay đồ tối om đêm qua, Nam Tiêu Tuyết khẽ than với An Thường: "Thời gian tôi ở lại Ninh Hương không còn nhiều."

Hàm ý câu nói đó rất phức tạp.

"Ở Ninh Hương, đúng là tôi đã rung động trước em."

"Nhưng rốt cuộc tôi vẫn phải rời khỏi nơi này, bởi vì tôi là Nam Tiêu Tuyết."

Có lẽ chỉ khi đứng ở vị thế của Nam Tiêu Tuyết mới hiểu được, khi người ta thành công đến một tầm cao nhất định, họ không còn thuộc về riêng mình nữa mà đã trở thành một biểu tượng, một cái danh.