Cô cầm bút chì, đặt lên cuốn sổ phác thảo hay dùng. Nghề phục chế cổ vật chú trọng cả hình lẫn thần, nên người làm nghề này đa phần đều có nền tảng mỹ thuật khá tốt. An Thường cũng thi thoảng cầm sổ, vẽ lại những mái ngói xám, những con hẻm dài và dòng sông hẹp của Ninh Hương.
Khi chép lại số điện thoại, tiếng ngòi bút chì lướt trên giấy vang lên sột soạt. Nét chữ thanh mảnh, điều duy nhất để lộ sự vội vã trong lòng cô có lẽ chỉ là nét nối giữa hai con số cuối cùng.
Vốn tính từ tốn, bình thường cô viết chữ chẳng bao giờ dính vào nhau.
Thẫn thờ nhìn ra cửa sổ một lát, cô lại cầm điện thoại lên, ngón tay khẽ run.
Hai hôm nay Nam Tiêu Tuyết ngủ không ngon.
Nếu hai ngày trước còn có thể lấy cớ vừa quay xong cảnh hôn quan trọng, thì hai ngày sau này chẳng biết phải tìm lý do gì cho thích đáng.
Nàng để nguyên lớp trang điểm và quần áo, lật xem cuốn kịch bản vừa sửa, ngẫm nghĩ về động tác múa một lát rồi lại đẩy cửa sổ, đón hơi thở ban mai ùa vào phòng.
Ninh Hương lúc nào cũng ẩm ướt, buổi sáng cảm giác ấy lại càng rõ rệt. Nó khiến người ta thấy mình như hòn đá cuội trong vườn hoa buổi sớm, thấm đẫm sương lạnh, nuôi dưỡng tâm sự sinh sôi như đám rêu xanh.
Hôm nọ lúc dặm lại phấn, nàng nghe thợ trang điểm và thợ làm tóc đứng bên cạnh tán gẫu: "Ninh Hương đẹp thật đấy."
"Cứ như chốn đào nguyên tách biệt với thời gian vậy, khiến người ta chỉ muốn yêu đương."
Khi đó Nam Tiêu Tuyết chỉ khẽ nhướng mày, chẳng rõ có hạt bụi phấn nào vô tình rơi xuống hay không.
Nàng nghe hai chữ "yêu đương" mà lòng chẳng gợn sóng, xưa nay nàng chưa từng thấy từ này có liên hệ gì với mình.
Ngược lại, vế trước của câu nói kia lại khẽ chạm vào lòng nàng: "Giống như chốn đào nguyên tách biệt với thời gian".
Nàng sao có thể không cảm nhận được điều này chứ.
Ở Ninh Hương, người già đi lại khoan thai, thời gian trôi qua chậm chạp, ngay cả con sông nhỏ chảy xuyên thị trấn cũng lững lờ hơn những nơi khác. Mưa bụi giăng kín lối, phủ lên nơi này một lớp màu sắc hư ảo.
Hôm qua hiếm lắm trời mới hửng nắng, hôm nay cơn mưa dầm dề lại tiếp tục trút xuống.
Nam Tiêu Tuyết khoanh tay, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật ngoài khung cửa.
Dưới hàng cây kia đã không còn bóng dáng cô gái với vẻ mặt vừa lạnh lùng vừa bướng bỉnh hôm nọ nữa.
Nam Tiêu Tuyết vẫn cứ băn khoăn: Hôm ấy tóm lại An Thường gọi cho ai? Họ đã nói những gì? Tại sao phải chạy đến ngay dưới phòng nàng để gọi?