Chương 33.2

[Cũng gần như thế.]

[Vậy cô định cứ thế nhẹ nhàng buông tay sao?]

[Buông tay?] Chương Thanh thấy An Thường gõ lại một câu: [Tôi đã nói rồi mà, chị ấy là mộng xuân di động của tôi!]

Ba dấu chấm than liên tiếp.

Tin nhắn lại tới: [Xem ra cô vẫn chưa hiểu hết ý câu này rồi. Để tôi tả cho cô nghe cảm giác khi tôi và chị ấy hôn nhau nhé.]

Chương Thanh chết lặng nhìn những đoạn văn dài dằng dặc liên tục hiện lên trên màn hình.

[Từ từ.]

An Thường vẫn đang gõ.

[Này cô bệnh nhân, từ từ thôi!]

Dòng chữ "Đối phương đang nhập" cuối cùng cũng tạm biến mất.

Chương Thanh đưa tay quệt mồ hôi lạnh trên trán. Đôi khi cô nghi ngờ An Thường là gián điệp do đối thủ phái tới, bộ cô ấy không sợ cái nền tảng này bị "sờ gáy" hay sao? Cô chưa từng nghĩ một nụ hôn lại có thể được miêu tả đầy sắc dục đến thế.

Ngồi trong vách ngăn văn phòng tại Hải Thành, cô cứ ngỡ mình vừa lạc vào vùng sông nước Giang Nam, bị một cơn mưa dầm ướŧ áŧ, dính dấp đổ ập xuống người.

[Bạn gì ơi.] Cô không nhịn được mà hỏi lại lần nữa: [Cô thật sự không định viết tiểu thuyết sao? Cô đúng là tay đua F1 trong làng văn chương đấy.]

[Không.]

Chương Thanh đành phải quay lại chủ đề nụ hôn: [Thật ra nghe qua thì thấy cô suy nghĩ rõ ràng lắm rồi, cũng chẳng cần tôi khuyên nhủ gì nữa.]

[Đúng là không cần.]

[Vậy cô tốn 60 tệ tìm tôi tư vấn làm gì? Tiền đấy tiêu vào việc gì chẳng được, bánh quẩy không ngon hay lẩu cay không hấp dẫn?]

[Chỉ là muốn tìm người nói chuyện cùng tôi chờ trời sáng thôi. Làm phiền bạn bè mãi cũng ngại, thà bỏ tiền tìm cô còn hơn.]

[Chờ trời sáng?]

[Ừ.] An Thường nhìn sắc trời dần hửng sáng ngoài cửa sổ: [Chờ trời sáng.]

Khi trời vừa sáng, quầy lễ tân nhà nghỉ nhận được một cuộc điện thoại: "A lô?"

"Cháu là An Thường."

"Ồ, An Thường à, sớm thế này có chuyện gì không?"

"Chú cho cháu xin số điện thoại phòng cô Nam được không?"

"Có việc gì à?"

"Vâng, cháu có việc cần tìm chị ấy." An Thường nói thêm: "Chú yên tâm đi, chị ấy sẽ đồng ý cho cháu tìm mà."

Ông chủ nhớ lại lần trước An Thường đứng ở cửa chính nhà nghỉ, nằng nặc đòi hỏi số phòng Nam Tiêu Tuyết. Ban đầu ông còn do dự, nhưng sau đó đúng là An Thường được Nam Tiêu Tuyết gọi lên phòng.

Ông đọc dãy số, An Thường cầm bút ghi lại: "Cháu cảm ơn chú."

Cúp điện thoại, An Thường nhìn chằm chằm vào dãy số viết bằng bút chì nơi góc giấy.