Chương 33.1

An Thường cầm điện thoại, khóe môi khẽ nhếch lên.

Có lẽ vì Mao Duyệt không tin nên cô mới dám gạt bỏ sự dè dặt mà nói toạc ra như vậy. Nếu cứ giữ mãi trong lòng, chắc cô điên mất.

Cho đến tận khi xong việc đêm nay, Nam Tiêu Tuyết vẫn không tìm đến cô thêm lần nào nữa.

An Thường về đến nhà, buông mình nằm dài trên chiếc giường gỗ chạm khắc hoa văn quen thuộc.

Trằn trọc mãi không ngủ được, cô ngồi dậy lấy máy tính xách tay. Cô vào trang web tư vấn tâm lý đã lâu không ghé, bấm vào mục "Chuyên gia tư vấn Chương Thanh".

Được đấy, vẫn là sáu mươi tệ, chưa tăng giá.

Bệnh nhân 1: [Là tôi đây, cô còn làm lễ tân không?]

Đối phương lập tức phản hồi: [Là cô à?]

Cô trả lời: [Tôi vẫn làm lễ tân, nhưng nhất định sẽ có ngày tôi mở được văn phòng riêng.]

[Sao cô toàn trực ca đêm thế?]: [Thế mới thức đêm viết tiểu thuyết được chứ.]

[Cô đã nổi tiếng chưa?]: [Chưa, số liệu vẫn thê thảm lắm.]

Đối phương lại hỏi: [Còn cô, dạo này thế nào?]

[Hai ngày trước tôi vừa hôn Nam Tiêu Tuyết.]

[Bệnh hoang tưởng của cô vẫn chưa khỏi hả?]

Nhắn xong, đối phương liền gửi sang một bảng tự kiểm tra sức khỏe tâm lý.

[Cô đừng đặt lịch của tôi nữa, để tôi giới thiệu chuyên gia giỏi nhất ở đây cho cô.]

An Thường nhấn "Bỏ qua" cả bảng biểu lẫn danh thϊếp.

[Không cần đâu, tôi xác nhận mình rất tỉnh táo.]

[Chẳng qua đối tượng không phải là Nam Tiêu Tuyết chứ gì? Nhưng không sao, cô thích gọi người ta là Nam Tiêu Tuyết thì chúng ta cứ gọi thế đi.]

Vai trò quan trọng nhất của chuyên gia tâm lý là lắng nghe, để bệnh nhân trút bỏ những lời không thể chia sẻ cùng ai: [Cảm giác khi hôn thế nào?]

[Chị ấy cứ như giấc mộng xuân di động của tôi vậy.]

Chương Thanh: [...]

Cô nhớ lại lần gặp An Thường ngoài đời. Cô gái ấy đeo túi vải canvas, tóc dài buộc đuôi ngựa, trông đặc biệt hướng nội và trầm tính. Không ngờ lên mạng nói chuyện lại phóng túng và táo bạo như thế.

Đọc lại dòng tin nhắn kia, cô vỗ đùi đánh đét một cái. Sao mình lại không viết ra được câu văn đắt giá đến thế nhỉ? Thảo nào mà mãi chẳng nổi được. Cô lặng lẽ chép câu này vào sổ tay.

[Sau này cô định thế nào? Hẹn hò à?]

[Không hẹn hò được đâu, người ta sắp đi rồi.]

[Ra nước ngoài à?]

[Xa hơn.]

[Tinh vân M78 hả?]

An Thường ngơ ngác lên mạng tra thử. Hóa ra tinh vân M78 cách Trái Đất 3 triệu năm ánh sáng, là quê hương của Ultraman.

Editor thông báo: Bắt đầu từ chương này mình xin nhận edit tiếp bộ này từ bạn cũ ạ, mình đang cố gắn hoàn thành số chương yêu cầu để xin quyền quản lý mới sửa được các chương trước cho thuần Việt, các bạn độc giả đợi mình xíu nhá.